Câu chuyện 4: Ngày trở về và những giọt nước mắt
Cuộc gặp gỡ ngày trở về và những giọt nước mắt với gia đình đồng đội

Câu chuyện 4: Ngày trở về và những giọt nước mắt
Chiến tranh kéo dài qua biết bao chiến tuyến. Cho đến ngày 30/04/1975 – Ngày Chiến thắng, đơn vị tôi tiếp quản Khu Lữ đoàn 3 của Ngụy. Đêm nằm nghỉ, nhìn quân Giải phóng hành quân rầm rộ, chui lủi hết hang cùng ngõ hẻm, dưới hầm, dưới hố... ăn cơm nắm cơm đùm, "đâu có giặc là ta cứ đi", thế mà ta đã toàn thắng!
Các chiến trường nào cũng gian khổ, ác liệt. Tôi ra đi không hẹn ngày về. Sau 6 năm ở chiến trường B, ngày 30/04 chiến thắng, tôi mới được trở về quê hương.
Lúc tôi đi vào B, đứa con nhỏ mới được 2 tháng tuổi. Ngày về sau 6 năm xa cách, con đã hơn 5 tuổi, nhìn cha lạ lẫm, mãi sau mới dám nhận cha...
Sau chiến tranh, tôi có dịp tìm xuống nhà anh Cúc. Sau khi nhận báo tử, vợ anh Cúc đã đi bước nữa với một người ở Đô Lương. Tôi tìm xuống nhà thì mẹ cháu Thủy vẫn về. Vợ anh Cúc cho tôi gặp cháu Thủy.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Bảo cháu: "Cháu Thuỷ đứng sau lưng kìa", tôi ngoảnh lại nhìn. Cháu Thúy lúc này đã trạc tuổi như anh Cúc hồi 21 tuổi năm xưa – nét mặt và bộ răng hô giống hệt cha mình.
Tôi không cầm được nước mắt. Từ đó, tôi ngồi kể lại cho vợ anh Cúc nghe về giấc mơ và những trăn trở của anh trước ngày ngã xuống. Vợ anh Cúc nghẹn ngào bảo: – "Tôi cũng mơ thấy anh trăn trở như anh vừa kể..."
Lời kết: Giờ đây ngồi ghi lại những chuyện đồng đội năm xưa, lòng tôi vẫn vẹn nguyên niềm xúc động. Những người anh, người em như chú Trọng, anh Cúc... đã ngã xuống cho ngày độc lập, nhưng hình ảnh và ký ức về họ sẽ sống mãi trong tim những người còn sống.



