Câu chuyện 4 Nguyễn Viết Xuân – Tiếng hô vang giữa bão lửa
Nguyễn Viết Xuân – Tiếng hô vang giữa bão lửa
Câu chuyện 4: Nguyễn Viết Xuân – Tiếng hô vang giữa bão
lửaMở đầu gợi bối cảnhNăm 1964, bầu trời miền Bắc không còn màu xanh yên bình của những ngàyhòa bình, mà bị xé toạc bởi tiếng động cơ gầm rú của máy bay Mỹ. Những làngquê vốn yên ả giờ đây trở thành mục tiêu đánh phá. Mỗi khi còi báo động vanglên, cả không gian như nén lại trong sự căng thẳng.Trên những trận địa pháo cao xạ, những người lính trẻ ngày đêm túc trực, sẵnsàng đối mặt với hiểm nguy. Trong số họ có Nguyễn Viết Xuân – một khẩu độitrưởng không chỉ giỏi chuyên môn mà còn là người truyền lửa, luôn giữ vữngtinh thần cho đồng đội giữa những thời khắc khó khăn nhất.Diễn biến cao tràoMột buổi chiều, khi ánh nắng chưa kịp tắt hẳn, tiếng còi báo động vang lên dồndập. Từ xa, những chấm đen xuất hiện trên bầu trời, nhanh chóng lớn dần – máybay địch đang lao tới.Chỉ trong tích tắc, bom trút xuống. Đất đá tung lên, khói bụi cuồn cuộn. Khôngkhí đặc quánh mùi thuốc súng. Trận địa rung chuyển từng hồi như muốn vỡ ra.Khẩu đội của Nguyễn Viết Xuân lập tức vào vị trí. Nhưng địch bay thấp, bắnphá dữ dội. Một pháo thủ bị thương, rồi thêm người nữa ngã xuống. Tình thế trởnên vô cùng nguy cấp.Giữa lúc ấy, một mảnh đạn găm vào người anh. Cơn đau nhói lên khiến anhchao đảo. Máu chảy ướt đẫm áo. Trong khoảnh khắc ấy, nếu lùi lại, có lẽ anh sẽgiữ được mạng sống. Nhưng nếu lùi, trận địa có thể bị phá vỡ.Hành động anh hùngAnh gượng đứng dậy. Đôi chân run lên vì mất máu, nhưng ánh mắt vẫn sángrực. Nhìn về phía đồng đội đang hoang mang giữa khói lửa, anh dồn hết sức lực,cất tiếng hô:“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”Tiếng hô vang lên, mạnh mẽ như tiếng sấm. Nó không chỉ là mệnh lệnh, mà làsự khẳng định ý chí.Đồng đội như bừng tỉnh. Những bàn tay siết chặt lại. Những nòng pháo lạihướng lên bầu trời. Đạn liên tiếp được bắn ra, tạo thành lưới lửa dày đặc.Giữa làn đạn ấy, Nguyễn Viết Xuân vẫn đứng đó, dù cơ thể đã kiệt sức.Kết thúc + bài họcTrận đánh kết thúc, máy bay địch bị đẩy lùi. Nhưng anh đã ngã xuống.Người ta kể rằng, khi anh nằm xuống, gương mặt vẫn còn giữ vẻ bình thản, nhưthể vẫn đang dõi theo bầu trời.Câu nói của anh từ đó trở thành khẩu hiệu chiến đấu, được nhắc lại trong nhiềutrận đánh sau này.Bài học: Trong những thời khắc quyết định, tinh thần và ý chí có thể trở thànhsức mạnh lớn hơn cả vũ khí.



