Câu chuyện 41: BÓNG NGƯỜI TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN CUỐI CÙNG
BÓNG NGƯỜI TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN CUỐI CÙNG
Một buổi chiều, tôi cùng đoàn thanh niên xã đi dọc con đường đất dẫn ra cánh đồng cũ. Bác trưởng thôn kể rằng nơi này, ngày xưa từng là đường hành quân của bộ đội từ Nghĩa Đồng đi ra mặt trận.
Bác nói chậm rãi:
“Có những người đã đi qua con đường này… rồi không trở lại. Trong đó có Tăng Văn Siêu.”
Tôi bỗng thấy con đường trước mắt mình khác đi. Không còn là con đường đất bình thường nữa, mà như kéo dài về một thời rất xa – nơi những bước chân trẻ tuổi từng in lên trong im lặng.
Bác kể rằng, năm 1954, khi chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết liệt, từng đoàn quân từ hậu phương nối nhau ra tiền tuyến. Trong những đoàn quân ấy có người lính trẻ Tăng Văn Siêu – một Binh nhất mang trong mình tinh thần của cả một thế hệ.
Không ai trong số họ nghĩ nhiều đến vinh danh. Họ chỉ nghĩ đến một điều rất giản dị: làm sao để đất nước được độc lập.
Tôi nhìn xuống mặt đất. Có những chỗ đất đã khô cứng, có những chỗ vẫn còn in dấu bánh xe. Tôi bỗng tưởng tượng nếu dưới lớp đất này vẫn còn lưu lại hơi thở của những bước chân năm xưa.
Ngày 03/06/1954, khi chiến dịch đang ở ngưỡng cửa chiến thắng, người chiến sĩ ấy đã dừng lại hành trình của mình.
Nhưng điều kỳ lạ là, sự dừng lại ấy không khép lại câu chuyện.
Nó trở thành một phần của chiến thắng.
Bác trưởng thôn nói một câu mà tôi không quên được:
“Chiến thắng không chỉ thuộc về người đứng trên lễ đài. Nó thuộc về cả những người đã ngã xuống trước khi nghe tiếng reo mừng.”
Tôi đứng lặng.
Gió thổi qua cánh đồng, mang theo mùi đất và ký ức.
Tôi hiểu rằng, có những cái tên không cần phải lớn tiếng nhắc lại, vì chính sự hy sinh của họ đã tự nói lên tất cả.
Tăng Văn Siêu – người chiến sĩ sinh năm 1924 của Nghĩa Đồng – đã nằm lại ở tuổi trẻ nhất của đời mình.
Nhưng từ nơi ông ngã xuống, đất nước đã đứng lên.
Và từ những bước chân ông từng đi qua, chúng tôi hôm nay được bước tiếp trên con đường hòa bình.



