Bài viết

Câu chuyện 45: HẠT CÁT DIỄN CHÂU VÀ NGỌN LỬA ĐIỆN BIÊN

Một lần khác, trong buổi sinh hoạt Đoàn, tôi được nghe kể về những người lính trẻ từ Nghệ An ra mặt trận Điện Biên Phủ. Trong danh sách ấy, có cái tên Tạ Nghiệm – Binh nhất quê Diễn Cát.

Nghệ An03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HẠT CÁT DIỄN CHÂU VÀ NGỌN LỬA ĐIỆN BIÊN

Một lần khác, trong buổi sinh hoạt Đoàn, tôi được nghe kể về những người lính trẻ từ Nghệ An ra mặt trận Điện Biên Phủ. Trong danh sách ấy, có cái tên Tạ Nghiệm – Binh nhất quê Diễn Cát.

Người kể chuyện là một bác đã từng đi qua chiến trường, giọng trầm và chậm như kéo chúng tôi về một thời rất xa.

Bác nói:“Các cháu bây giờ nhìn Điện Biên như một trang sử. Nhưng với người lính năm 1954, đó là con đường sống và chết chỉ cách nhau một hơi thở.”

Tôi nhìn xuống cuốn sổ tay. Mực chữ run nhẹ.

Bác kể rằng, những ngày tháng 2 năm 1954, chiến dịch đang bước vào giai đoạn chuẩn bị tổng tiến công. Các đơn vị bộ đội liên tục hành quân, củng cố trận địa, vận chuyển lương thực, vũ khí trong điều kiện vô cùng gian khổ.

Trong những đội hình ấy có Tạ Nghiệm – một Binh nhất còn rất trẻ, nhưng luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất.

Không ai còn nhớ ông đã nói những gì. Nhưng người ta nhớ rằng ông đi rất nhanh, làm việc rất lặng lẽ, và luôn đi trước khi nhiệm vụ cần người đầu tiên.

Ngày 16/02/1954, giữa khói lửa chiến trường, ông đã nằm lại.

Không ai kịp ghi lại lời cuối cùng của ông.

Chỉ có một khoảng trống trong đội hình… và một cái tên được giữ lại trong ký ức đồng đội.

Tôi ngồi rất lâu sau buổi sinh hoạt. Ngoài sân, gió thổi qua hàng cây non, tạo thành âm thanh như tiếng thì thầm của quá khứ.

Tôi chợt nghĩ:Một hạt cát Diễn Châu nhỏ bé đã góp vào núi lớn Điện Biên như thế nào?

Câu trả lời không nằm ở sự phô trương.Mà nằm ở sự hy sinh lặng thầm.

Bác cựu chiến binh kết lại một câu khiến tôi nhớ mãi:“Không phải ai cũng được gọi tên trên bục chiến thắng. Nhưng chiến thắng sẽ không bao giờ có nếu thiếu những người như họ.”

Tôi hiểu rằng, Tạ Nghiệm – người Binh nhất sinh năm 1932 – đã không sống đủ lâu để thấy hòa bình.

Nhưng hòa bình hôm nay lại bắt đầu từ chính sự ra đi của ông.

Và chúng tôi, những người trẻ của hiện tại, đang sống tiếp phần đời mà ông đã gửi lại giữa chiến trường Điện Biên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn