Khác

Câu chuyện 5: CHIẾN CÔNG ĐẦU CỦA ĐỘI NHI ĐỒNG CỨU QUỐC

Lào Cai14/08/2026Chi Đoàn trường TH Bạch Đằng ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi Đội Nhi đồng Cứu quốc được thành lập tại Nà Mạ, Cao Bằng vào ngày 15/5/1941, năm đội viên đầu tiên nhanh chóng bắt tay vào những nhiệm vụ phù hợp với lứa tuổi. Trong đó có Kim Đồng, Cao Sơn, Thanh Minh, Thủy Tiên và Thanh Thủy.

Dù còn nhỏ, các em đã được cán bộ cách mạng tin tưởng giao những công việc quan trọng như canh gác, đưa tin, dẫn đường và bảo vệ cán bộ.

Một nhiệm vụ đặc biệt

Trong thời gian hoạt động tại Pác Bó, một nhiệm vụ quan trọng được giao cho các đội viên nhỏ tuổi: giúp cảnh giới và bảo vệ đoàn cán bộ, đại biểu tham dự Hội nghị Trung ương lần thứ VIII.

Đây là một hội nghị có ý nghĩa đặc biệt đối với cách mạng Việt Nam.

Các đại biểu phải di chuyển qua những con đường rừng hiểm trở.

Quân địch lại thường xuyên tổ chức tuần tra, kiểm soát.

Nếu đoàn cán bộ bị phát hiện, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Vì vậy, nhiệm vụ bảo vệ và cảnh giới phải được thực hiện hết sức cẩn thận.

Kim Đồng phân công nhiệm vụ

Là đội trưởng, Kim Đồng cùng các bạn tìm hiểu địa hình.

Cậu biết nơi nào có đường mòn.

Nơi nào có suối.

Nơi nào có thể quan sát từ xa.

Nơi nào dễ bị quân địch phát hiện.

Sau đó, Kim Đồng cùng các bạn phân chia vị trí.

Một bạn đứng ở đầu đường.

Một bạn ở gần khu vực suối.

Một bạn quan sát từ phía rừng.

Những người khác tìm cách tạo vẻ tự nhiên để không bị nghi ngờ.

Những đứa trẻ chăn trâu

Để tránh sự chú ý, các đội viên vẫn làm những việc giống như những đứa trẻ bình thường.

Có lúc các em mang theo gậy chăn trâu.

Có lúc ngồi bên đường.

Có lúc chơi đùa với nhau.

Nhưng thực tế, các em đang quan sát từng người đi qua.

Nếu phát hiện người lạ, các em phải nhanh chóng báo hiệu.

Công việc tưởng như đơn giản nhưng đòi hỏi sự tập trung rất cao.

Đoàn cán bộ bắt đầu di chuyển

Khi đoàn cán bộ bắt đầu lên đường, các đội viên lập tức vào vị trí.

Kim Đồng đi phía trước.

Cậu thường xuyên quan sát hai bên đường.

Thỉnh thoảng, cậu quay lại kiểm tra xem đoàn đã đi đến đâu.

Nếu mọi thứ bình thường, cậu tiếp tục di chuyển.

Nếu có dấu hiệu nguy hiểm, cậu sẽ tìm cách báo hiệu.

Một tín hiệu nhỏ

Trên đường đi, nếu nhìn thấy người lạ từ xa, các đội viên không chạy về báo tin một cách vội vàng.

Điều đó có thể khiến quân địch nghi ngờ.

Thay vào đó, các em sử dụng những dấu hiệu đã thống nhất.

Có thể là một tiếng gọi.

Một cử chỉ.

Một cách di chuyển.

Hoặc giả vờ làm một việc rất bình thường.

Nhờ vậy, thông tin được truyền đi mà không gây chú ý.

Đoàn cán bộ đi qua an toàn

Nhờ sự cảnh giới cẩn thận của các đội viên, đoàn cán bộ đã di chuyển an toàn.

Những cậu bé, cô bé nhỏ tuổi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Không có tiếng súng.

Không có trận đánh lớn.

Không có những chiến công vang dội trên chiến trường.

Nhưng đó vẫn là một nhiệm vụ rất đáng tự hào.

Bởi nếu các em sơ suất, đoàn cán bộ có thể gặp nguy hiểm.

Kim Đồng và tinh thần trách nhiệm

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Kim Đồng không coi đó là một việc lớn lao.

Đối với cậu, đây chỉ là nhiệm vụ mà mình phải hoàn thành.

Kim Đồng hiểu rằng mỗi người đều có một phần việc.

Người lớn làm nhiệm vụ của người lớn.

Thiếu nhi làm nhiệm vụ phù hợp với thiếu nhi.

Nhưng tất cả đều hướng đến một mục tiêu chung.

Sức mạnh của những việc nhỏ

Chiến công đầu của Đội Nhi đồng Cứu quốc cho thấy một điều rất ý nghĩa:

Một công việc nhỏ nếu được làm nghiêm túc vẫn có thể góp phần vào một nhiệm vụ lớn.

Các đội viên không trực tiếp tham gia hội nghị.

Không chỉ huy quân đội.

Không cầm vũ khí.

Nhưng việc cảnh giới của các em góp phần giúp đoàn cán bộ di chuyển an toàn.

Năm đội viên cùng một nhiệm vụ

Điều đáng quý là các đội viên luôn phối hợp với nhau.

Không ai làm việc riêng.

Mỗi người đều biết vị trí của mình.

Nếu một người phát hiện nguy hiểm, những người khác nhanh chóng nhận được tín hiệu.

Sự phối hợp ấy cho thấy các em đã có tinh thần tổ chức và đoàn kết rất tốt.

Một bài học về đoàn kết

Nếu Kim Đồng chỉ làm nhiệm vụ một mình, cậu khó có thể quan sát được tất cả các hướng.

Nhưng khi năm đội viên cùng phối hợp, mỗi người phụ trách một khu vực, nhiệm vụ trở nên hiệu quả hơn.

Điều này cũng giống như trong cuộc sống hôm nay.

Một học sinh có thể làm được một việc.

Nhưng cả lớp cùng đoàn kết sẽ làm được rất nhiều việc lớn hơn.

Những đội viên nhỏ tuổi trong thời hoa lửa

Trong những năm tháng chiến tranh, có rất nhiều thiếu niên đã tham gia công tác cách mạng bằng những công việc phù hợp với lứa tuổi.

Các em không chỉ là những người đứng ngoài cuộc.

Các em đã góp sức bằng chính khả năng của mình.

Có em làm liên lạc.

Có em cảnh giới.

Có em đưa thư.

Có em dẫn đường.

Có em giúp đỡ thương binh.

Những việc làm ấy góp phần tạo nên hình ảnh đẹp của thiếu nhi Việt Nam trong thời hoa lửa.

Bài học dành cho học sinh hôm nay

Câu chuyện về chiến công đầu của Đội Nhi đồng Cứu quốc nhắc chúng ta rằng:

Không có việc tốt nào là quá nhỏ.

Một học sinh có thể:

  • Giúp bạn khi bạn chưa hiểu bài.

  • Nhặt một mẩu rác trong sân trường.

  • Giữ gìn sách vở.

  • Chăm sóc cây xanh.

  • Tham gia hoạt động Đội.

  • Giúp thầy cô một công việc vừa sức.

  • Động viên bạn khi bạn buồn.

  • Những hành động nhỏ ấy khi được nhiều người cùng thực hiện sẽ tạo thành sức mạnh lớn.

    Thông điệp

    Chiến công đầu của Đội Nhi đồng Cứu quốc không chỉ thể hiện lòng dũng cảm của những đội viên nhỏ tuổi mà còn cho thấy sức mạnh của tinh thần đoàn kết và trách nhiệm.

    Kim Đồng và các bạn đã chứng minh rằng:

    Tuổi nhỏ không có nghĩa là không thể góp sức cho cộng đồng.

    Điều quan trọng là biết mình có thể làm gì và làm việc đó bằng sự nghiêm túc, dũng cảm và trách nhiệm.

    Đó cũng chính là bài học đẹp mà các đội viên hôm nay có thể học tập từ Kim Đồng và những người bạn nhỏ trong thời hoa lửa.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn