Bài viết

CÂU CHUYỆN 5: CÕNG BẠN QUA SUỐI LŨ

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 5: CÕNG BẠN QUA SUỐI LŨ

Trận đánh vừa kết thúc thì mưa rừng trút xuống dữ dội. Những hạt mưa nặng như trút nước, đập vào mũ sắt chan chát, hòa cùng bùn đất nhão nhoét dưới chân. Đơn vị nhận lệnh rút quân khẩn trương, tranh thủ bóng tối và thời tiết xấu để tránh sự truy kích của địch. Ai nấy đều mệt lả sau nhiều giờ căng mình chiến đấu, nhưng vẫn phải gắng bước thật nhanh.

Con suối ngày thường chỉ rộng vài mét, nước chảy hiền hòa, nay đã biến thành một dòng lũ hung dữ. Nước dâng cao, cuồn cuộn đục ngầu, mang theo cả cành cây, lá mục và đá tảng va vào nhau ầm ầm. Tiếng suối gầm lên như thách thức con người.

Giữa lúc ấy, một đồng đội của Hoàng Tân Khoa trúng mảnh đạn vào chân từ trận đánh trước. Vết thương sưng to, máu thấm đẫm băng. Anh cố chống gậy đi theo đơn vị, nhưng đến bờ suối thì khuỵu xuống, mặt tái mét vì đau và kiệt sức. Nếu không qua được suối trước khi trời sáng, cả tổ có nguy cơ bị lộ và rơi vào vòng vây.

Không một chút do dự, Hoàng Tân Khoa bước tới, cúi xuống trước mặt đồng đội.
– “Lên lưng tôi,” anh nói ngắn gọn, dứt khoát.

Người đồng đội còn ngần ngại, lo mình sẽ làm Khoa thêm nguy hiểm. Nhưng ánh mắt kiên quyết của Khoa không cho phép từ chối. Anh ghì chặt bạn trên lưng, chỉnh lại dây súng, rồi từng bước tiến xuống dòng nước lũ.

Nước lạnh buốt như dao cắt, ngập nhanh tới thắt lưng rồi lên quá ngực. Dòng chảy mạnh liên tục xô đẩy, kéo giật cả hai người. Mỗi bước đi là một cuộc vật lộn. Có lúc Khoa trượt chân, cả hai chao đảo, nước ập lên mặt khiến anh gần như nghẹt thở. Anh nghiến răng, gồng mình, hai chân bám chặt vào đá cuội trơn trượt dưới đáy suối.

Giữa dòng nước xiết, một cơn sóng mạnh bất ngờ ập tới, cuốn cả hai lệch khỏi lối đi đã được trinh sát đánh dấu. Trong khoảnh khắc ấy, Khoa chỉ kịp với tay bám lấy một thân cây nhỏ mọc ven suối. Dòng nước kéo căng người anh như muốn giật tuột cả hai xuống hạ lưu. Cánh tay run lên vì lạnh và mỏi, nhưng Khoa vẫn ghì chặt, quyết không buông.

Anh hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực còn lại, từng bước nhích dần về phía bờ bên kia. Mưa vẫn xối xả, nước suối vẫn gầm gào, nhưng trong đầu Khoa chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: phải đưa bạn qua được bờ an toàn.

Cuối cùng, sau những phút giây dài tưởng như vô tận, chân anh chạm được vào nền đất chắc. Khoa dồn sức bước thêm vài bước nữa, rồi quỵ xuống bên bờ suối. Toàn thân anh rã rời, hai cánh tay tê cứng, hơi thở đứt quãng. Nhưng người đồng đội trên lưng anh đã an toàn, được các chiến sĩ khác nhanh chóng đỡ lấy và tiếp tục sơ cứu.

Nằm trên nền đất ướt lạnh, Hoàng Tân Khoa nhắm mắt lại trong chốc lát. Anh không còn cảm nhận rõ cơn đau hay cái lạnh nữa, chỉ thấy một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực. Giữa chiến tranh khốc liệt, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, anh đã giữ trọn lời thề của người lính.

Với Hoàng Tân Khoa, những bước chân chao đảo trong dòng nước xiết đêm mưa ấy không chỉ là một lần vượt suối. Đó là minh chứng sống động cho tình đồng chí thiêng liêng – nơi người lính sẵn sàng lấy thân mình làm điểm tựa cho đồng đội. Còn thở là còn che chở cho nhau, còn đứng vững là còn không bỏ lại ai phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn