Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN 5: TRẬN ĐÁNH TRONG SƯƠNG SỚM

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 5: TRẬN ĐÁNH TRONG SƯƠNG SỚM

Sau cuộc hành quân dài ngày xuyên rừng, đơn vị của Hoàng Xuân Thảo được lệnh ém quân tại một khu vực đồi thấp, nơi sương mù thường phủ kín từ rạng sáng đến tận trưa. Đây là vị trí then chốt, nếu giữ được sẽ bảo đảm an toàn cho tuyến vận chuyển phía sau. Ai cũng hiểu, trận đánh sắp tới sẽ không dễ dàng.

Trời còn mờ sáng, sương giăng dày đến mức chỉ nhìn thấy nhau trong khoảng vài mét. Hoàng Xuân Thảo nằm ép mình xuống nền đất ẩm lạnh, khẩu súng đặt sát bên, mắt không rời hướng tiến công dự kiến của địch. Tiếng tim đập trong lồng ngực như vang to hơn cả tiếng gió rừng. Anh nhớ lại những buổi huấn luyện, những lời dặn của chỉ huy: “Bình tĩnh, quan sát kỹ, chỉ nổ súng khi có lệnh.”

Khi tiếng động lạ vang lên từ phía trước, cả tổ chiến đấu lập tức căng mình. Những bóng người mờ mờ hiện ra sau màn sương. Thời gian như chậm lại. Rồi hiệu lệnh vang lên ngắn gọn. Tiếng súng nổ chát chúa, phá tan sự yên tĩnh của núi rừng. Đạn xé gió, đất đá tung lên, sương mù hòa lẫn khói súng tạo thành một màn trắng xám mịt mù.

Hoàng Xuân Thảo bắn theo mục tiêu đã được xác định, tay chắc hơn anh tưởng. Nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng bị đẩy lùi bởi ý thức nhiệm vụ và niềm tin vào đồng đội bên cạnh. Anh nghe tiếng hô của chỉ huy, tiếng đồng đội gọi nhau giữa làn đạn. Trong khoảnh khắc ấy, mọi suy nghĩ riêng tư đều tan biến, chỉ còn lại phản xạ và bản năng của người lính.

Trận đánh kéo dài nhiều giờ. Địch phản kích quyết liệt. Một quả đạn nổ gần vị trí của tổ, đất đá văng tung tóe. Khi sương tan dần, Hoàng Xuân Thảo nhìn thấy một đồng đội nằm bất động. Anh bò tới, gọi khẽ nhưng không có tiếng trả lời. Máu thấm đỏ nền đất ẩm. Tim anh thắt lại, nhưng không có thời gian để đau buồn. Trận đánh vẫn tiếp diễn, và anh buộc phải tiếp tục chiến đấu.

Đến khi tiếng súng thưa dần rồi im hẳn, sương cũng bắt đầu tan. Ánh nắng yếu ớt chiếu xuống khu đồi loang lổ dấu đạn. Đơn vị giữ được trận địa, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Hoàng Xuân Thảo cùng đồng đội thu dọn chiến trường, đưa những người bị thương về phía sau. Với những người đã hy sinh, họ chỉ kịp phủ lên tấm tăng, đặt nhành lá rừng làm dấu.

Ngồi nghỉ sau trận đánh, Thảo cảm thấy đôi tay mình vẫn còn run. Không phải vì lạnh, mà vì dư chấn của nỗi sợ và nỗi đau mất mát. Anh nhìn về phía rừng xa, nơi sương vẫn còn lảng bảng, và chợt hiểu rằng chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng, mà còn để lại những vết thương vô hình trong lòng người lính.

Trận đánh trong sương sớm ấy trở thành dấu mốc không thể quên trong cuộc đời quân ngũ của Hoàng Xuân Thảo. Nó dạy anh hiểu sâu sắc hơn về giá trị của sự sống, về tình đồng đội, và về cái giá của từng tấc đất được giữ vững. Từ đó, mỗi khi bước vào trận đánh mới, anh không còn nghĩ nhiều đến bản thân, mà chỉ tự nhủ một điều giản dị: phải sống và chiến đấu xứng đáng với những người đã nằm lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn