Câu chuyện 530
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc Việt Nam, có một giai đoạn mà mỗi con người đều phải sống trong khói lửa chiến tranh, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc – đó chính là thời kỳ “hoa lửa”. Những năm tháng ấy đã lùi xa, nhưng ký ức về nó vẫn còn được lưu giữ qua lời kể của những nhân chứng lịch sử. Ở Nghệ An – vùng đất giàu truyền thống cách mạng – có nhiều cựu chiến binh đã trực tiếp tham gia chiến đấu, trở thành những chứng nhân sống động của một thời oanh liệt.
Tiêu biểu trong số đó là cựu chiến binh Nguyễn Quốc Đức (sinh năm 1950, quê tại huyện Nam Đàn, Nghệ An). Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông tham gia quân đội và trở thành chiến sĩ thuộc Lực lượng Đặc công nước. Ông đã trực tiếp chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị và các sông ngòi Nam Bộ, nơi diễn ra những trận đánh vô cùng hiểm nguy và ác liệt dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù.
Nhắc lại những năm tháng ấy, ông Đức không giấu được xúc động. Ông kể rằng, để chuẩn bị cho các trận đánh úp tàu chiến địch, các chiến sĩ đặc công phải ngâm mình dưới nước lạnh hàng giờ đồng hồ, ngậm ống thở, áp sát mạn tàu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn và hiểm nguy. Những đêm đông lạnh giá, da thịt tím tái, nhưng áp lực từ hệ thống tuần tra, đèn quét và thủy lôi của địch mới là thử thách lớn nhất. Thế nhưng, không ai lùi bước. Tất cả đều mang trong mình một niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.
Ông đặc biệt nhớ về những ngày chiến đấu phá hủy tàu tiếp tế của địch trên dòng sông Thạch Hãn. Bom đạn của kẻ thù dội xuống liên tục, mặt nước dậy sóng dữ dội, nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh dưới lòng sông lạnh. Có những người vừa mới hôm qua còn chia nhau điếu thuốc, hôm sau đã nằm lại vĩnh viễn nơi đáy nước chiến trường. Ông nghẹn ngào khi nhắc đến họ – những người đã dành trọn tuổi xuân cho độc lập dân tộc.
Ông từng nói rằng: “Chiến tranh khốc liệt, nhưng điều quý giá nhất là tình đồng đội. Chúng tôi sống chết có nhau, sẵn sàng hy sinh vì nhau.” Chính tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước ấy đã tạo nên sức mạnh phi thường, giúp ông cùng các đồng đội lập nên những chiến công hiển hách, góp phần vào đại thắng mùa Xuân năm 1975, non sông thu về một mối.
Sau chiến tranh, với những cống hiến đặc biệt xuất sắc, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Trở về quê hương Nghệ An, ông sống cuộc đời giản dị như bao người dân khác. Dù tuổi đã cao, mái tóc bạc trắng theo năm tháng, nhưng mỗi khi kể về chiến tranh, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào. Ông thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống, kể lại những câu chuyện “thời hoa lửa” cho thế hệ trẻ.
Những câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là bài học sâu sắc cho thế hệ hôm nay. Đó là bài học về lòng yêu nước, về ý chí kiên cường, về sự hy sinh cao cả vì Tổ quốc. Nhờ có những con người như ông, chúng ta mới có được cuộc sống hòa bình như hôm nay. “Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở cho hiện tại và tương lai. Nó giúp mỗi chúng ta hiểu rằng hòa bình là điều vô cùng quý giá, và trách nhiệm của thế hệ trẻ là phải học tập, rèn luyện, sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.
cựu chiến binh Nguyễn Quốc Đức anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nghệ An



