Cựu chiến binh

Câu chuyện 538

Nghệ An08/07/2026Nguyễn Bảo Trâm1 lượt xem0 lượt chia sẻ


NHỮNG CÂU CHUYỆN CHƯA BAO GIỜ CŨ

Chiều hôm ấy, tôi được gặp bác cựu chiến binh sống gần nhà. Bác tên là Thái Bá Yên sinh năm 1944. Bác ngồi trước hiên, chậm rãi rót chén trà, ánh mắt hiền nhưng sâu, như chứa cả một trời ký ức.



Tôi hỏi bác về chiến tranh. Bác không trả lời ngay. Bác nhìn xa xăm một lúc lâu rồi mới nói:
“Chiến tranh… không giống trong phim đâu cháu ạ.”

Giọng bác trầm xuống.

Bác kể, ngày ấy bác mới ngoài hai mươi tuổi. Những đêm hành quân trong rừng, trời tối đen như mực, chỉ có ánh đom đóm và đôi khi là ánh pháo sáng. Mỗi bước đi đều phải thật cẩn thận. Không ai nói chuyện to, chỉ nghe tiếng lá khô dưới chân và nhịp thở của đồng đội.

Có lần, đơn vị bác phải hành quân suốt nhiều ngày liền. Cơm không đủ ăn, nước cũng phải chia nhau từng ngụm nhỏ. Nhưng không ai kêu ca. Bác nói:
“Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là phải cố gắng, vì sau lưng mình là quê hương.”

Tôi nhìn đôi bàn tay bác – chai sạn, run nhẹ theo thời gian. Bác cười, nụ cười hiền:
“Giờ già rồi, kể lại thấy nhẹ nhàng hơn. Chứ lúc đó… căng thẳng lắm.”

Bác không kể nhiều về mất mát. Nhưng trong ánh mắt bác, tôi hiểu có những điều không thể nói thành lời.

Chiều dần buông, nắng nhạt đi. Tôi chào bác ra về, lòng vẫn còn lặng đi vì những câu chuyện vừa nghe.

Tôi nhận ra rằng, chiến tranh không chỉ là những trang sách lịch sử khô khan. Nó là ký ức sống, là những câu chuyện vẫn đang được kể lại bởi những con người đã đi qua nó.

Và khi còn có người nhớ, còn người kể, thì những năm tháng ấy sẽ không bao giờ cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn