Câu chuyện 561
CỰU CHIẾN BINH : NGUYỄN ĐÌNH PHƯỢNG
SINH NGÀY 17-5-1954
QUÊ QUÁN: MINH SƠN-ĐÔ LƯƠNG-NGHỆ AN
Ông Nguyễn Đình Phương, sinh ngày 17-5-1954 tại mảnh đất Đô Lương đầy truyền thống, khi nghe Tổ quốc gọi tên, ông đã không ngại ngần xông pha ra chiến trận và bây giờ ông đã kể nó cho thế hệ mai sau biết rằng. Đã hơn nửa đời người trôi qua, nhưng mỗi khi mùa hoa gạo nở đỏ rực, tôi lại nhớ về những năm tháng chiến tranh – cái thời mà người ta vẫn gọi là “mùa hoa lửa”.
Tôi nhập ngũ khi còn rất trẻ. Ngày rời quê, mẹ tôi không khóc, chỉ lặng lẽ gói cho tôi ít đồ rồi dặn: “Giữ mình, con nhé.” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này, trong từng bước hành quân, từng trận đánh.
Chiến trường khắc nghiệt hơn tôi tưởng rất nhiều. Có những đêm chúng tôi phải nằm giữa rừng, mưa rơi ướt lạnh, bụng đói nhưng không dám nhóm lửa vì sợ lộ vị trí. Bom đạn thì lúc nào cũng có thể ập xuống. Tôi đã nhiều lần nghĩ rằng mình có thể sẽ không bao giờ trở về.
Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải là nỗi sợ, mà là tình đồng đội. Chúng tôi sống với nhau như anh em ruột. Có miếng ăn thì chia nhau, có khó khăn thì cùng gánh. Tôi còn nhớ rõ một người bạn thân – cậu ấy luôn đi bên cạnh tôi trong những ngày hành quân gian khổ.
Một lần, trong một trận đánh dữ dội, đơn vị tôi bị bao vây. Đạn bay khắp nơi, đất đá văng tung tóe. Khi tôi đang loay hoay tìm chỗ ẩn nấp, cậu ấy đã kéo tôi xuống và đẩy tôi ra khỏi vị trí nguy hiểm. Nhờ vậy mà tôi sống sót… nhưng cậu ấy thì không.
Đó là khoảnh khắc tôi không bao giờ quên. Tôi đã tự hứa với lòng mình rằng phải sống thật tốt, sống thay cho cả phần của những người đã nằm lại.
Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê hương. Cuộc sống yên bình, nhưng trong tôi luôn có một phần ký ức không thể xóa nhòa. Mỗi khi nhìn thấy hoa gạo nở đỏ, tôi lại nhớ đến những ngày tháng ấy – những ngày mà tuổi trẻ của tôi đã cháy lên như ngọn lửa.
Giờ đây, khi đã già, tôi chỉ mong thế hệ sau hiểu được giá trị của hòa bình. Vì những gì tôi và đồng đội đã trải qua, không ai nên phải trải qua thêm lần nào nữa.
Đó là câu chuyện của tôi – một người lính đã đi qua “mùa hoa lửa” và mang theo nó suốt cả cuộc đời.


