Câu chuyện 594
Câu chuyện 594
Trong tâm thức của những người dân huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, hình ảnh ông Nguyễn Viết Tư– một cựu chiến binh sinh năm 1955 – không chỉ là một người cao niên đáng kính mà còn là một "pho sử sống" về lòng quả cảm. Cuộc đời ông là minh chứng cho một thế hệ thanh niên ưu tú đã gác lại nỗi niềm riêng, rời quê hương theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, viết nên bản hùng ca trên chiến trường miền Bắc trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy khốc liệt.
Nhìn dáng vẻ khắc khổ nhưng ánh mắt vẫn tinh anh của ông Tư, khó ai có thể hình dung được người đàn ông này từng trải qua những giây phút sinh tử giữa làn bom đạn. Trong những ngày miền Bắc trở thành "tiền tuyến lớn" của cả nước, ông cùng đơn vị đã bám trụ tại những vị trí hiểm yếu. Đối với ông, chiến trường không chỉ có những trận đánh vang dội, mà còn là những đêm dài không ngủ, là những cơn đói lả và tình đồng chí thắm thiết được tôi luyện qua bao gian khổ.
Ông thường hồi tưởng về những năm tháng ấy bằng một giọng kể bình thản lạ kỳ, nhưng mỗi câu chuyện ông kể đều khiến người nghe nghẹn lòng, đặc biệt là kỷ niệm về bữa cơm bên dòng sông Danh. Đó là một buổi chiều muộn, sau một ngày dài làm nhiệm vụ thông đường dưới làn mưa bom, đơn vị ông dừng chân nghỉ tạm ven dòng sông Danh hiền hòa nhưng đầy sóng gió. Khi ba người lính cùng nhau bới nắm cơm vắt ra chia sẻ, họ bàng hoàng nhận ra một người đồng đội thân thiết nhất vừa nằm xuống ngay cạnh đó sau loạt pháo kích bất ngờ của địch.
Giữa không gian tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn nghe tiếng sóng sông Danh vỗ rì rào như tiếng nấc nghẹn, ông và những người còn lại đã quyết định ngồi lại bên cạnh người đồng đội đã khuất để dùng bữa cơm chiều. Ông Tưkể rằng, lúc ấy không ai nói với ai lời nào, miếng cơm nghẹn đắng nơi cổ họng, vừa ăn vừa rơi nước mắt. Họ ăn để giữ lấy sức lực, để gánh vác cả phần nhiệm vụ của người bạn đã ngã xuống, để thề với dòng sông rằng sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Bữa cơm ấy không chỉ là sự sinh tồn, mà là một lời thề nguyền thiêng liêng, một khoảnh khắc của tình người cao đẹp giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Ngày trở về quê hương Đô Lương, mang theo bóng hình của dòng sông Danh và những người bạn đã nằm lại, ông Nguyễn Viết Tưvẫn giữ nguyên phong thái của người lính Cụ Hồ: giản dị, chân thành và gương mẫu. Dù tuổi đã cao, ông vẫn thường xuyên tham gia các hoạt động tại địa phương, truyền lửa cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước và giá trị của độc lập, tự do. Câu chuyện về ông Nguyễn Viết Tưkhông chỉ là ký ức của một cá nhân, mà còn là minh chứng cho một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", những con người đã dùng cả tuổi thanh xuân và những kỷ niệm đau thương nhưng kiêu hãnh để dệt nên hòa bình cho dân tộc.



