Câu chuyện 598
KÝ ỨC THÀNH CỔ: NGƯỜI GIỮ LỬA THỜI GIAN Tác giả: Nguyễn Tất Tuấn Phong – Lớp 11T2 Trường THPT Đô Lương 1 Cuộc thi: Câu chuyện thời hoa lửa Có những con người mà cuộc đời họ là một cuốn nhật ký sống về lòng quả cảm. Khi gặp ông, ít ai biết rằng đằng sau nụ cười hiền hậu của một người ông lại là một quá khứ đầy oanh liệt nơi “đáy lửa” Quảng Trị. Thông tin nhân vật: • Họ và tên: Nguyễn Văn Hùng • Tuổi: 74 tuổi • Quê quán: Xã Thanh Thủy, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An • Chiến trường tham gia: Thành cổ Quảng Trị (Mùa hè đỏ lửa năm 1972) Câu chuyện về “Bữa cơm bên dòng Thạch Hãn” Khi được hỏi về kỷ niệm đáng nhớ nhất, ông Hùng trầm ngâm một hồi lâu, đôi bàn tay gầy guộc đan vào nhau. Ông không kể về những trận pháo kích làm rung chuyển mặt đất, mà ông kể về một buổi chiều bên dòng sông Thạch Hãn. Vào cao điểm của cuộc chiến năm 1972, đơn vị của ông có nhiệm vụ giữ chốt bên trong thành. Khi đó, việc tiếp tế vô cùng khó khăn vì địch bắn phá dữ dội vào các lối dẫn xuống sông. Ông nhớ lại, có một người đồng đội tên là Bình, quê ở Thái Bình, đã mạo hiểm bò qua làn mưa đạn để mang được một bọc cơm nắm và ít muối vừng về cho tổ chiến đấu. Giữa không gian nồng nặc mùi thuốc súng và bụi gạch vỡ, ba anh em ngồi quây quần trong một góc hầm hẹp. Anh Bình vừa cười vừa nói: “Ăn đi các ông, sống chết có số, nhưng đói là không đánh được giặc đâu!”. Họ vừa ăn vừa chia nhau ngụm nước cuối cùng, rồi cùng hứa với nhau rằng: “Hòa bình, nhất định phải về quê nhau chơi một chuyến”. Chỉ vài giờ sau đó, một quả pháo rót trúng cửa hầm. Anh Bình đã hy sinh ngay tại chỗ để che chắn cho đồng đội. Lời hứa về quê thăm nhau mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi, nhưng vị mặn của nắm cơm muối vừng và tình đồng chí năm ấy vẫn theo ông Hùng suốt cả cuộc đời. Người lính giữa thời bình Hòa bình lập lại, ông Hùng trở về quê hương với những vết sẹo của chiến tranh trên cơ thể. Ông không giữ chức vụ cao sang, chỉ là một người làm nông bình dị, nhưng tinh thần kiên cường của người lính Thành cổ vẫn luôn rực cháy. Câu chuyện của ông không chỉ là lịch sử của một cá nhân, mà là minh chứng cho một thế hệ “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Những người như ông Hùng chính là những gạch nối giữa quá khứ hào hùng và tương lai tươi sáng của dân tộc, nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự bình yên hôm nay.



