Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN 6: KHI ĐỒNG ĐỘI NGÃ XUỐNG

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 6: KHI ĐỒNG ĐỘI NGÃ XUỐNG

Sau trận đánh ác liệt trong sương sớm, khu rừng chìm vào một sự im lặng nặng nề. Tiếng súng đã dứt, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang lên trong tâm trí Hoàng Xuân Thảo. Anh ngồi bệt xuống gốc cây, lưng tựa vào thân gỗ còn vương mùi khói súng, mắt nhìn vô định về phía khoảng rừng loang lổ dấu đạn. Đó là lần đầu tiên anh cảm nhận rõ ràng đến thế sự mất mát ngay trước mắt mình.

Đồng đội của anh – người lính trẻ từng chia với anh nắm cơm vắt, từng mắc võng cạnh nhau trong những đêm mưa rừng – giờ nằm im lặng trên tấm tăng. Khuôn mặt anh ấy bình thản đến lạ, như đang ngủ một giấc rất sâu. Hoàng Xuân Thảo quỳ xuống bên cạnh, đưa tay chạm khẽ vào vai bạn, rồi vội rụt lại. Anh sợ cái lạnh của sự thật sẽ khiến mình không đủ can đảm để đứng dậy tiếp tục nhiệm vụ.

Việc chôn cất phải tiến hành nhanh chóng. Địch có thể quay lại bất cứ lúc nào. Một hố đất được đào vội dưới tán cây rừng. Không có quan tài, không có vòng hoa, chỉ có vài cành lá tươi làm dấu. Người chỉ huy đọc mấy lời tiễn biệt ngắn gọn, giọng trầm xuống giữa không gian tĩnh lặng. Mỗi người lính đứng nghiêm, tay đặt lên mũ, mắt đỏ hoe nhưng không ai khóc thành tiếng.

Khi nắm đất cuối cùng được lấp lại, Hoàng Xuân Thảo cảm thấy trong lòng mình có điều gì đó vừa khép lại. Từ giây phút ấy, chiến tranh không còn là những khái niệm xa xôi hay những bài học trong thao trường. Nó hiện hữu bằng sự ra đi của những con người bằng xương bằng thịt, những người đã từng cười nói, mơ ước và hy vọng như anh.

Đêm xuống, đơn vị tiếp tục di chuyển. Trong bóng tối của rừng sâu, Thảo bước đi chậm hơn thường lệ. Mỗi tiếng động nhỏ cũng khiến anh giật mình. Nhưng xen lẫn nỗi sợ là một quyết tâm âm thầm. Anh nhớ đến lời đồng đội từng nói trong một đêm mưa: “Nếu có chuyện gì, cậu phải sống thay phần tớ.” Lúc đó, anh chỉ cười cho qua, không ngờ câu nói ấy giờ trở thành lời nhắn gửi cuối cùng.

Trong những ngày sau đó, Hoàng Xuân Thảo ít nói hơn. Anh tập trung vào nhiệm vụ, làm việc gì cũng cẩn trọng hơn. Không phải vì sợ chết, mà vì anh hiểu rằng mỗi sai sót nhỏ đều có thể cướp đi sinh mạng của một người khác. Nỗi đau mất mát không làm anh yếu đi, mà khiến anh trưởng thành hơn, vững vàng hơn giữa chiến trường.

Khi đơn vị dừng chân nghỉ ngắn, Thảo lặng lẽ ngồi viết vài dòng vào cuốn sổ tay nhỏ. Anh ghi tên đồng đội đã hy sinh, ghi ngày tháng, và ghi một câu ngắn ngủi: “Chúng tôi sẽ tiếp tục.” Đó không chỉ là lời hứa với người đã khuất, mà còn là lời nhắc nhở chính bản thân mình.

Khi đồng đội ngã xuống, Hoàng Xuân Thảo hiểu rằng chiến tranh không cho phép người lính dừng lại để đau buồn quá lâu. Nhưng nỗi đau ấy không biến mất. Nó lặng lẽ theo anh trên mỗi bước hành quân, trở thành động lực để anh chiến đấu kiên cường hơn. Và trong sâu thẳm, anh tin rằng, những người đã nằm lại nơi rừng sâu này sẽ không bao giờ bị lãng quên – bởi họ đang sống tiếp trong ý chí của những người còn ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN 6: KHI ĐỒNG ĐỘI NGÃ XUỐNG | Câu chuyện thời hoa lửa