CÂU CHUYỆN 6: TRẬN ĐÁNH ĐẦU ĐỜI
CÂU CHUYỆN 6: TRẬN ĐÁNH ĐẦU ĐỜI
Buổi sáng hôm ấy, rừng còn đẫm sương. Hoàng Tân Khoa ngồi dựa lưng vào gốc cây gỗ mục, hai tay siết chặt khẩu súng đã theo anh suốt những tháng huấn luyện gian khổ. Đây là lần đầu tiên anh bước vào một trận đánh thực sự. Không còn tiếng còi thao trường, không còn mệnh lệnh tập bắn khô khan – trước mặt anh là chiến trường thật, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp thở.
Khi loạt pháo đầu tiên dội xuống, mặt đất rung lên dữ dội. Đất đá bắn tung, lá rừng rơi như mưa. Tiếng đạn rít qua không khí nghe sắc lạnh, ghê rợn, xé toạc sự im lặng của núi rừng. Mùi thuốc súng khét lẹt hòa lẫn mùi đất ẩm khiến Khoa buồn nôn, đầu óc choáng váng. Anh ép sát người xuống hố cá nhân, toàn thân run lên không kiểm soát. Tim anh đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ bủa vây. Khoa chợt nghĩ đến mái nhà nhỏ nơi quê xa, đến mẹ già và những buổi chiều yên bình bên bờ ruộng. Anh tự hỏi liệu mình có đủ can đảm để đứng dậy lao lên khi tiếng xung phong vang lên hay không. Đôi bàn tay ướt đẫm mồ hôi, trơn trượt đến mức suýt làm rơi súng.
Tiếng chỉ huy vang lên dứt khoát giữa làn đạn. Trận đánh bắt đầu. Khoa nổ những phát súng đầu tiên trong đời người lính chiến. Vai anh giật mạnh theo từng loạt đạn, tai ù đi, mọi cảm giác trở nên hỗn loạn. Anh bắn gần như theo bản năng, vừa bắn vừa cúi thấp người, trong đầu trống rỗng.
Bất chợt, một tiếng kêu đau đớn vang lên phía trước. Một đồng đội trẻ tuổi – người vẫn thường chia với Khoa từng ngụm nước, từng mẩu lương khô – trúng đạn, ngã gục giữa khoảng trống trơ trọi. Máu loang đỏ trên nền đất. Cảnh tượng ấy như một nhát dao cắt thẳng vào tim Khoa.
Không kịp suy nghĩ, Khoa bật dậy. Nỗi sợ trong anh bị đẩy lùi bởi một cảm xúc mạnh hơn – tình đồng đội. Anh bò thấp người, từng tấc một tiến về phía bạn, mặc cho đạn bay vèo vèo trên đầu, có viên sượt qua tai nóng rát. Đất đá văng lên bám đầy mặt, đầy áo. Anh chỉ còn nghe thấy tiếng thở gấp gáp của chính mình và tiếng rên yếu ớt của đồng đội.
Khoa đến được bên bạn, ghì chặt lấy vai người lính bị thương, kéo lê từng chút về phía an toàn. Mỗi mét đường là một cuộc giằng co với tử thần. Có lúc anh tưởng mình không còn sức nữa, hai tay run rẩy, chân tê dại. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn của đồng đội, Khoa lại nghiến răng, dồn hết phần sức lực còn sót lại.
Cuối cùng, cả hai cũng vượt qua được làn đạn, về tới tuyến sau. Đồng đội được quân y kịp thời băng bó. Khoa ngồi sụp xuống đất, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lẫn bùn đất, toàn thân rã rời. Lúc này anh mới cảm nhận rõ nỗi sợ vừa đi qua – nó vẫn còn đó, nhưng không còn chi phối anh nữa.
Trận đánh kết thúc khi chiều buông xuống. Chiến trường lặng đi, chỉ còn mùi khói súng vương vấn trong gió. Khoa ngồi lặng im, nhìn về phía rừng sâu, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Anh hiểu rằng mình vẫn sợ, và sẽ còn sợ trong nhiều trận đánh sau. Nhưng anh cũng hiểu thêm một điều quan trọng: người lính không phải là người không biết sợ, mà là người dám bước qua nỗi sợ của chính mình để bảo vệ đồng đội, bảo vệ những điều thiêng liêng phía sau.
Từ trận đánh đầu đời ấy, Hoàng Tân Khoa trưởng thành hơn. Nỗi sợ không biến mất, nhưng nó đã được thay thế bằng bản lĩnh, bằng trách nhiệm và bằng tình đồng chí keo sơn – thứ đã giúp anh đứng vững suốt những năm tháng chiến tranh khốc liệt sau này.


