Bài viết

Câu chuyện 601

Nghệ An08/07/2026Lê Văn Bảo Phúc5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Lê Văn Bảo Phúc

Lớp: 11T2

Trường: THPT Đô Lương 1

Giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi "tiếng bom át tiếng hát", có những người lính không trực tiếp cầm súng xông lên phía trước, nhưng họ chính là những người giữ cho "mạch máu" của tiền tuyến không bao giờ ngừng chảy. Gặp ông Lê Văn Nhuệ, người con ưu tú của mảnh đất Nhân Sơn, Đô Lương, ta mới thấy hết được sự khốc liệt của chiến tranh qua lăng kính của một người thợ kỹ thuật quân giới.

• Họ và tên: Lê Văn Nhuệ

• Tuổi: 77 tuổi

• Quê quán: Xã Nhân Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.

• Nhiệm vụ: Chiến sĩ kỹ thuật, sửa chữa ô tô và phụ tùng tại chiến trường Trường Sơn.

Ký ức từ những "vết sẹo" trên thân xe

Với ông Nhuệ, mỗi chiếc xe tiến vào xưởng sửa chữa không chỉ là những khối sắt vụn, mà là một thực thể sống mang trên mình đầy rẫy những "vết thương" chí tử. Có những chiếc xe tải Zin-130 hay Giải Phóng tiến vào xưởng trong tình trạng cabin nát bét vì mảnh bom, kính chắn gió vỡ vụn, và lốp xe thì băm nát bởi đạn chùm.

"Nhìn vết đạn găm trên cửa xe, mình biết anh em lái xe đã vừa đi qua một vùng tọa độ chết," ông thường trầm ngâm nhớ lại. Mỗi con ốc ông siết lại, mỗi thước dây điện ông nối lại là một lần ông đang giành giật sự sống cho những chuyến hàng vào Nam.

Câu chuyện bên gầm xe: "Sự khốc liệt trên mặt trận"

Một buổi chiều sầm sì khói bom, khi ông Nhuệ đang nằm dưới gầm một chiếc xe tải để căn chỉnh lại hệ thống lái, thì người lái xe tên Hùng—một đồng đội thân thiết vừa trở về từ "tọa độ lửa"—ngồi bệt xuống bên cạnh, dựa lưng vào bánh xe đầy bùn đất.

Trong tiếng búa gõ canh cách và mùi dầu mỡ nồng nặc, giọng anh Hùng run lên khi kể về cung đường vừa đi qua: "Nhuệ ơi, thằng Bình nó lái xe trước tao dẫn đầu... nó không về được nữa rồi. Một quả đạn tên lửa từ máy bay tọa độ xé toạc cả một góc rừng. Tao chỉ kịp nhấn ga, lao xe qua màn lửa mà không dám nhìn lại!"

Tay ông Nhuệ khựng lại. Dưới gầm xe tối tăm, nước mắt ông hòa cùng dầu máy đen kịt. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt con ốc hơn như muốn truyền hết tất cả lòng căm thù và quyết tâm vào thân xe. Ông hiểu rằng, chiếc xe này phải chạy lại được, phải chạy thật nhanh để nối tiếp ước mơ còn dang dở của những người đã nằm lại dọc đường biên giới.

Vĩ thanh

Chiến tranh lùi xa, người lính kỹ thuật Lê Văn Nhuệ trở về quê hương Nhân Sơn với đôi bàn tay đã từng hồi sinh hàng trăm chuyến xe ra tiền tuyến. Ở tuổi 77, ông vẫn giữ nguyên khí chất của một người lính Trường Sơn: tỉ mỉ, kiên cường và đầy tình nghĩa.

Câu chuyện của ông là một chương lịch sử bùng nổ về ý chí: Khi kẻ thù muốn dùng bom đạn để cắt đứt những cung đường, thì những người như ông Nhuệ lại dùng khối óc và bàn tay để nối liền sông núi. Ông chính là hiện thân của tinh thần "Xe chưa chạy, thợ chưa nghỉ", một tượng đài thầm lặng nhưng oai hùng của vùng đất Đô Lương anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện 601 | Câu chuyện thời hoa lửa