Câu chuyện 629
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, Thiếu tướng Hoàng Kiện hiện lên như một huyền thoại đặc biệt, một "vị tướng không vợ, không con" nhưng lại mang trong mình tình yêu bao la với đất nước và đồng đội. Xuất thân từ vùng đất học Đô Lương, Nghệ An, người thanh niên Hoàng Kiện đã sớm bộc lộ khí chất can trường khi dám mang cả súng từ hàng ngũ lính khố đỏ về theo Việt Minh, bắt đầu một cuộc đời binh nghiệp lẫy lừng. Suốt những năm tháng "nếm mật nằm gai", ông đã kinh qua biết bao chiến trường khốc liệt, từ tư thế của người chỉ huy đánh trận mở màn đồi Him Lam trong chiến dịch Điện Biên Phủ chấn động địa cầu, đến vai trò Tham mưu trưởng tại mặt trận Tây Nguyên đầy nắng gió và bụi đường Trường Sơn. Tên tuổi của ông gắn liền với lời ngợi khen "Tướng Thanh, tá Kiện" của Bác Hồ, minh chứng cho một tài năng quân sự xuất chúng, luôn xông pha nơi hòn tên mũi đạn để giành lại độc lập cho Tổ quốc. Nhưng có lẽ, vẻ đẹp rực rỡ nhất trong "thời hoa lửa" của ông không chỉ nằm ở những tấm Huân chương lấp lánh, mà còn ở cốt cách giản dị đến thuần khiết khi trở về đời thường: một vị tướng từ chối nhà cao cửa rộng, từ chối xe đưa đón, chọn sống trong căn nhà cấp bốn không điện, ăn muối lạc, uống nước chè xanh và dành trọn những năm tháng cuối đời để chăm lo cho xóm làng. Cho đến hơi thở cuối cùng, tiếng gọi "Tơ ơi!" trong cơn mê sảng như một nốt trầm mặc sâu sắc, hé lộ về một mối tình duy nhất, dang dở nhưng thủy chung, biến cuộc đời ông thành một bản anh hùng ca vừa bi tráng, vừa thanh cao, để lại niềm tự hào vô hạn cho người dân xứ Nghệ về một nhân cách cộng sản mẫu mực "chí công vô tư".



