Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN 7: BI ĐÔNG NƯỚC CUỐI CÙNG

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 7: BI ĐÔNG NƯỚC CUỐI CÙNG

Nắng như đổ lửa. Con đường hành quân kéo dài bất tận giữa những sườn đồi trơ trụi, nơi không một bóng cây che mát. Đất đá nóng rẫy dưới bàn chân, hơi nóng hắt lên khiến không khí rung rinh, mờ nhòe trước mắt. Đơn vị của Hoàng Tân Khoa đã nhiều ngày liền băng rừng, vượt núi trong điều kiện thiếu thốn, và thứ cạn kiệt nhanh nhất chính là nước.

Những bi đông nước mang theo từ đầu chiến dịch đã lần lượt trống rỗng. Mỗi người chỉ còn giữ lại vài giọt cuối cùng để phòng thân. Đến giữa trưa hôm ấy, khi dừng chân bên một mô đất khô cằn, cả tiểu đội kiểm lại quân tư trang thì chỉ còn đúng một bi đông nước. Nước ít đến mức chỉ cần lắc nhẹ cũng nghe rõ tiếng sóng nhỏ vang lên trong vỏ kim loại nóng ran.

Cả tiểu đội im lặng. Những gương mặt sạm đen vì nắng gió, môi nứt nẻ, mắt trũng sâu vì mệt mỏi. Có người bắt đầu choáng váng, bước đi loạng choạng, phải chống súng mới đứng vững. Trước tình thế ấy, Hoàng Tân Khoa là người lên tiếng trước. Giọng anh khàn đặc vì khát, nhưng dứt khoát:

– “Chia đều. Mỗi người một ngụm.”

Không ai phản đối. Khoa mở nắp bi đông, cẩn thận đổ từng chút nước vào nắp, chuyền tay cho từng người. Mỗi ngụm nước nhỏ bé như không đủ làm dịu cơn khát, nhưng lại quý giá hơn bất cứ thứ gì lúc này. Đến lượt mình, Khoa đưa nắp nước lên môi, chỉ nhấp nhẹ cho ướt đầu lưỡi, rồi lặng lẽ đưa bi đông lại cho người đồng đội đang kiệt sức nhất – một chiến sĩ trẻ mặt tái nhợt, hơi thở gấp gáp.

Người đồng đội ngỡ ngàng, định từ chối, nhưng Khoa chỉ lắc đầu.
– “Uống đi, cậu cần hơn.”

Cổ họng Khoa khô rát như có cát, mỗi lần nuốt nước bọt đều đau nhói. Đầu óc anh quay cuồng, từng cơn choáng ập đến, tầm nhìn chao đảo. Nhưng anh cắn chặt răng, bước tiếp. Mỗi bước đi lúc này đều là một sự cố gắng phi thường. Anh tự nhủ chỉ cần vượt qua thêm một đoạn nữa thôi, nhất định sẽ tìm được nguồn nước hoặc chỗ trú an toàn.

Nhờ những ngụm nước ít ỏi ấy, tiểu đội dần lấy lại chút sức lực. Người kiệt sức nhất đã có thể đứng vững, tiếp tục hành quân cùng đồng đội. Khi bóng chiều bắt đầu đổ dài, cả đội cuối cùng cũng vượt qua được chặng đường hiểm yếu, đến được khu vực tập kết an toàn, nơi có suối nhỏ chảy giữa khe đá.

Khi nước mát chạm vào môi, Hoàng Tân Khoa mới cảm nhận rõ cơ thể mình đang run lên vì kiệt sức. Anh ngồi phịch xuống bờ suối, hai tay vốc nước uống từng ngụm dài. Lúc ấy, anh không nghĩ đến sự thiệt thòi của mình, chỉ thấy nhẹ nhõm vì không ai bị bỏ lại phía sau.

Trong chiến tranh, có những hy sinh không cần đến tiếng súng hay vết thương. Với Hoàng Tân Khoa, việc nhường lại bi đông nước cuối cùng giữa nắng lửa hành quân chính là một trong những khoảnh khắc như thế. Một sự lựa chọn lặng thầm, nhưng đủ sức giữ cả tiểu đội vượt qua ranh giới sinh tử, để tiếp tục đi cùng nhau trên con đường chiến đấu gian khổ phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn