Câu chuyện 75
Họ và tên: Nguyễn Hoàng Trà My
Lớp: 11T7
Trường: THPT Đô Lương I
CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN LAM
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những câu chuyện về lòng dũng cảm của người lính Bộ đội Cụ Hồ vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm và truyền cảm hứng mãnh liệt cho thế hệ mai sau. Một trong những tấm gương sáng ngời, hội tụ đầy đủ phẩm chất anh hùng trong chiến đấu và nghị lực phi thường trong thời bình chính là cựu chiến binh Nguyễn Văn Lam ở xã Trung Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An. Cuộc đời ông là một bản anh hùng ca trải dài từ những năm tháng hoa lửa trên chiến trường Quảng Trị - Thừa Thiên cho đến những ngày miệt mài đổ mồ hôi trên mảnh đất quê hương, minh chứng cho một ý chí sắt đá không bao giờ khuất phục trước nghịch cảnh.
Ngược dòng thời gian về năm 1968, chàng thanh niên Nguyễn Văn Lam lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Dù sở hữu vẻ ngoài nhỏ nhắn khiến đơn vị từng có ý định giữ lại làm văn thư, nhưng bằng sự thông minh và nhanh nhẹn thiên bẩm, ông đã thuyết phục được cấp trên để dấn thân vào những mặt trận cam go nhất trong hàng ngũ Tiểu đoàn 19 trinh sát đặc công thuộc Sư đoàn 304. Ký ức hào hùng nhất và cũng bi tráng nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông chính là trận đánh tại cao điểm 565 Phong Điền vào tháng 5 năm 1970. Trong bối cảnh chân bị nhiễm trùng đau đớn, đi lại khó khăn, ông vẫn kiên quyết từ chối ở lại điều trị để xung phong ra trận với lời thề sắt son: "Nếu hy sinh, em cũng chấp nhận".
Trận đánh ấy đã trở thành một biểu tượng cho lòng quả cảm của người lính đặc công. Giữa làn mưa bom bão đạn và ánh pháo sáng chập chờn, khi những người đồng đội sát cánh lần lượt ngã xuống, ông Lam đã một mình ôm khẩu B40, nén đau thương và thương tích để bắn tan lô cốt địch trước khi hết đạn và phải lăn mình xuống triền đồi để thoát thân. Khi đơn vị tìm thấy ông bên bờ suối, ông chỉ còn thoi thóp với 21 vết thương trên cơ thể. Với tỉ lệ thương tật 61%, ông trở về từ cõi chết như một phép màu, mang trên mình những vết sẹo của vinh quang và lòng yêu nước nồng nàn.
Thế nhưng, khi hòa bình lập lại, "trận đánh" của người chiến sĩ ấy vẫn chưa dừng lại. Trở về quê hương với thân hình không còn nguyên vẹn, ông Lam tiếp tục đem cái "chất thép" của người lính vào công cuộc xây dựng quê hương. Ông kinh qua nhiều chức vụ lãnh đạo tại địa phương, từ Chủ tịch đến Bí thư Đảng ủy xã Trung Sơn, và ở cương vị nào ông cũng tận tụy, gương mẫu, đưa xã nhà trở thành lá cờ đầu của huyện Đô Lương. Đặc biệt, khi rời tay súng và rời công việc chính trị để nghỉ hưu, ông lại bắt đầu một cuộc chiến mới – cuộc chiến chống lại cái nghèo trên mảnh đất "chó ăn đá, gà ăn sỏi".
Không cam chịu cảnh nghèo khó, ông cùng vợ bàn bạc vay vốn, quyết tâm cải tạo 2,5ha đất sình lầy, chua phèn thành trang trại. Dù thiên tai lụt lội nghiệt ngã từng có lúc cuốn trôi toàn bộ tài sản vào năm 1998, đẩy gia đình vào cảnh nợ nần chồng chất, nhưng bản lĩnh trinh sát đặc công không cho phép ông gục ngã. Với phương châm "lấy ngắn nuôi dài", ông kiên trì làm lại từ đầu, biến sỏi đá thành cơm, xây dựng nên mô hình trang trại VAC trù phú. Thành quả ngọt ngào nhất sau những năm tháng tảo tần là việc nuôi dạy 5 người con đều tốt nghiệp đại học, trở thành những người có ích cho xã hội, đồng thời tạo công ăn việc làm và giúp đỡ kinh nghiệm sản xuất cho nhiều hộ dân trong vùng.
Đáng quý hơn cả, giữa bộn bề lo toan của cuộc sống đời thường, trái tim người lính già vẫn luôn đau đáu nghĩa tình với những người đồng đội đã nằm lại chiến trường. Suốt nhiều năm qua, ông vẫn bền bỉ lặn lội quay lại những "tọa độ chết" năm xưa tại Khe Sanh, Hướng Hóa để tìm kiếm hài cốt liệt sĩ, đưa các anh trở về với quê hương, gia đình. Hình ảnh cựu chiến binh Nguyễn Văn Lam chính là một cuốn sử sống, một tấm gương sáng ngời về tinh thần "tàn nhưng không phế". Ông đã viết nên một định nghĩa mới về sự anh hùng: Anh hùng không chỉ là người ngã xuống trên chiến trường, mà còn là người đứng vững và tỏa sáng rực rỡ giữa những gian khó của đời thường.



