CÂU CHUYỆN 8 CÔ GÁI TNXP Ở HANG TÁM CÔ
CÂU CHUYỆN 8 CÔ GÁI TNXP Ở HANG TÁM CÔ
Trên cung đường 20 Quyết Thắng – tuyến đường hiểm trở nhất của Trường Sơn – có một hang đá nhỏ nơi dãy núi Rục Mòn (Quảng Bình). Hang ấy bây giờ người ta gọi bằng cái tên vừa bình dị vừa thiêng liêng: Hang Tám Cô.
Tên gọi đó được tạo nên bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của 8 cô gái Thanh niên Xung phong thuộc Đại đội 559 – những người đã ngã xuống trong hoàn cảnh bi tráng nhất của thời hoa lửa.
Năm 1972, để giữ mạch giao thông chiến lược, Đại đội TNXP nhận nhiệm vụ san lấp hố bom, dẫn đường, cứu hộ trên đường 20 Quyết Thắng – một con đường mà máy bay Mỹ đánh phá suốt ngày đêm.
Trong đội có 8 cô gái trẻ, tuổi chỉ từ 17 đến 20:
Hoàng Thị Cung – 20 tuổi, tiểu đội trưởng, cứng rắn và quyết đoán.
Trần Thị Lâm – hay hát, giọng trong veo như suối.
Trần Thị Tơ – có mái tóc dài lúc nào cũng tết gọn.
Võ Thị Tín – vui tính, luôn gây tiếng cười cho cả đội.
Lê Thị Lương – đảm đang, nấu ăn cho cả tiểu đội.
Nguyễn Thị Nhỏ – nhỏ tuổi nhất, hiền lành và ít nói.
Nguyễn Thị Xanh – khỏe mạnh, luôn xung phong việc nặng.
Dương Thị Dung – mơ ước sau chiến tranh sẽ trở thành cô giáo.
Con gái tuổi xuân lẽ ra thuộc về những tà áo trắng, những chiều hẹn hò bên bờ sông…
Nhưng họ chọn đứng giữa lằn ranh sống – chết, nơi mà mỗi ngày có tới hàng chục trận bom.
Ngày 14/11/1972, mưa rừng nặng hạt, đất đá nhão nhoẹt.
Cả tiểu đội được lệnh vào hang nhỏ ven đường để nghỉ tạm trong lúc chờ phá bom.
Lúc ấy ai cũng nghĩ sẽ chỉ trú vài phút rồi lại ra đường.
Không ai ngờ đó là phút cuối cùng họ thấy bầu trời Trường Sơn.
Một tốp máy bay lao đến, thả bom trúng ngay cửa hang.
Khối đá khổng lồ sập xuống, bịt kín lối vào.
Tiếng bom vừa dứt, đồng đội chạy đến.
Họ nghe tiếng kêu cứu vọng từ bên trong – tiếng kêu la, tiếng đập vào đá, tiếng thở hổn hển.
Nhưng cửa hang bị bịt bằng tảng đá nặng hàng chục tấn: không cách nào phá ra được.
Đồng đội bên ngoài cố gắng từng giờ:
– dùng xà beng cạy đá,
– dùng thuốc nổ phá cửa,
– gọi tên từng người.
Nhưng tất cả đều vô vọng.
Mỗi lần phá là đá lại đổ xuống nhiều hơn.
Trong hang, 8 cô gái chỉ có một ít lương khô và nước mưa hứng lại.
Không ánh sáng. Không khí cạn dần.
Họ thắp lên hy vọng bằng tiếng gọi nhau trong đêm tối:
“Cố lên… họ đang cứu mình…”
“Chị Cung ơi, em khó thở quá…”
“Mai ra được, em sẽ về nhà giúp mẹ làm ruộng…”
Ngoài hang, người ta nghe tiếng gõ đá, tiếng thở yếu dần… rồi tắt hẳn.
Ngày thứ 9, mọi âm thanh bên trong hoàn toàn im lặng.
8 cô gái đã nằm lại – trong tư thế dựa vào nhau, tay vẫn nắm chặt nhau, như thể cần nhau để đi qua ranh giới cuối cùng.
Khi đồng đội mở được cửa hang, trước mắt họ là cảnh tượng khiến bao nhiêu người gục xuống:
– Những vệt móng tay in trên vách đá.
– Những chiếc khăn ướt vì hơi nước.
– Những gói lương khô ăn dở.
– Và khuôn mặt những cô gái tuổi hai mươi đã tím tái vì thiếu không khí.
Không ai cầm được nước mắt.
Một chiến sĩ công binh đã nói:
“Các em không chết vì bom. Các em chết vì… bị nhốt giữa Trường Sơn, khi cửa ra chỉ cách một tảng đá mà chúng tôi không thể phá nổi.”
Nỗi day dứt ấy đi theo họ suốt đời.
8 cô gái được an táng ngay bên cạnh hang đá.
Từ đó, người ta gọi nơi này là Hang Tám Cô – biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam ngã xuống trong những hoàn cảnh khốc liệt nhất.
Ngày nay, trên cung đường 20 Quyết Thắng, mỗi đoàn xe đi qua đều dừng lại vài phút, thắp nén nhang trước hang.
Khi gió Trường Sơn thổi qua, người ta thấy như vọng lại:
– tiếng hát của Lâm,
– tiếng cười của Tín,
– tiếng gọi nhau trong bóng tối,
– và cả ước mơ dở dang của những tuổi xuân chưa kịp sống.


