CÂU CHUYỆN 8: NGÀY BỊ THƯƠNG
CÂU CHUYỆN 8: NGÀY BỊ THƯƠNG
Cuộc chạm trán diễn ra vào một buổi trưa oi nồng, khi đơn vị của Hoàng Xuân Thảo đang trên đường cơ động sang khu vực mới. Tin địch càn quét đến rất nhanh, không kịp chuẩn bị nhiều. Mệnh lệnh được truyền xuống gọn gàng: giữ vững đội hình, bảo vệ hướng rút của đơn vị bạn. Ai nấy đều hiểu, đây sẽ là một trận đánh căng thẳng.
Tiếng súng nổ ra bất ngờ, dữ dội. Đạn rít qua đầu, đất đá bắn tung lên từ những loạt pháo dồn dập. Hoàng Xuân Thảo ép người sát mặt đất, di chuyển từng chút một theo địa hình. Mồ hôi chảy ướt lưng áo, không phải vì nóng mà vì căng thẳng. Trong đầu anh chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: phải giữ vị trí, không để địch áp sát.
Khi trận đánh lên đến cao trào, một tiếng nổ chát chúa vang lên rất gần. Một mảnh đạn văng mạnh, sượt qua vai Hoàng Xuân Thảo. Anh cảm thấy một luồng nóng rát xuyên qua da thịt, rồi cánh tay trái tê dại. Máu nhanh chóng thấm đỏ ống tay áo. Trong khoảnh khắc ấy, anh choáng váng, tai ù đi, nhưng bản năng người lính khiến anh lập tức ép chặt vai xuống đất, cố giữ súng không rơi khỏi tay.
Thảo nghiến răng chịu đau, tự tay xé mảnh vải buộc tạm vết thương. Anh biết, nếu lúc này gục xuống, vị trí phòng ngự sẽ bị hở, đồng đội phía sau có thể gặp nguy hiểm. Cơn đau từng đợt dội lên, nhưng anh vẫn tiếp tục bắn trả, từng viên đạn như dồn hết sức lực còn lại của mình.
Chỉ đến khi hiệu lệnh rút lui được phát ra, Thảo mới được đồng đội dìu về phía sau. Mỗi bước đi là một lần anh thấy hoa mắt, chân như không còn nghe theo ý mình. Khi được đặt nằm xuống sau một gốc cây lớn, anh mới cảm nhận rõ rệt vết thương đang âm ỉ đau, máu chảy ra ướt cả tăng cá nhân.
Trên cáng tạm, khi được chuyển về tuyến sau, Hoàng Xuân Thảo ngước nhìn bầu trời qua tán lá rừng. Những mảng xanh loang lổ trôi qua chậm chạp trước mắt. Anh nghĩ đến lá thư chưa gửi trong túi áo ngực, nghĩ đến người con gái ở quê, nghĩ đến cha mẹ. Một ý nghĩ thoáng qua khiến anh lạnh người: nếu mình không qua khỏi, liệu có ai biết mình đã từng nhớ, từng yêu đến thế không?
Nhưng rồi, tiếng bước chân vội vã của y tá, tiếng gọi nhau khẩn trương kéo anh trở lại thực tại. Thảo được băng bó sơ cứu, vết thương tuy đau nhưng may mắn không nguy hiểm đến tính mạng. Khi cơn đau dịu lại đôi chút, anh thở phào nhẹ nhõm. Anh hiểu, mình vẫn còn sống – và như thế là đủ để tiếp tục.
Những ngày điều trị ở tuyến sau, Hoàng Xuân Thảo sống chậm hơn. Không còn tiếng súng sát bên tai, nhưng ký ức về trận càn vẫn hiện về mỗi đêm. Vết thương nơi vai nhắc anh nhớ rằng chiến tranh không chỉ lấy đi sinh mạng, mà còn để lại những dấu tích theo con người ta suốt đời.
Ngày rời trạm quân y để trở lại đơn vị, Thảo đứng lặng một lúc rất lâu. Anh chỉnh lại balô, chạm tay vào túi áo nơi vẫn cất lá thư chưa gửi, rồi bước đi. Vết thương chưa lành hẳn, nhưng ý chí thì đã cứng cáp hơn bao giờ hết. Ngày bị thương ấy không làm Hoàng Xuân Thảo gục ngã, mà khiến anh hiểu sâu sắc hơn giá trị của sự sống và trách nhiệm của người còn được ở lại.



