Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện

Nghệ An02/07/2026Nguyễn Thị Thuỳ Trang (Xã Đô Lương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Câu chuyện thời hoa lửa”

Khi nhắc đến những người anh hùng đã làm nên nền độc lập, tự do cho Tổ quốc, chúng ta không thể không nhắc đến công lao to lớn của các cựu chiến binh. Họ là những người đã dành cả tuổi trẻ để đứng trên mặt trận, vượt qua bom đạn, khô cằn và nỗi đau mất mát đồng đội để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Từ những năm tháng kháng chiến chống Pháp, đến những ngày đêm chiến tranh chống Mỹ cứu nước, đến các cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới, họ luôn đứng đầu hàng, không ngại hy sinh mạng sống để mang lại hòa bình cho thế hệ sau.

Trong đó tôi có dịp được biết đến câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Nguyễn Văn Đại khi ông ra Hà Nội xem lễ diễu binh 2/9.
Ông Đại sinh năm 1946 ở Nghi Lộc, Nghệ An, thuộc đơn vị A9, B3, O9, Đại đội 9, H3, Công trường (trung đoàn) 138. Những năm 1960, đơn vị của ông đóng quân ở miền đông Quảng Trị.

Có hai kỷ niệm người cựu chiến binh nói ông sẽ mang theo tới khi nhắm mắt.

Một là chuyện tháng 10-1968, trong một trận đánh ở Gio Linh, Quảng Trị, đơn vị của ông bị các xe tăng của địch bao vây, trung đội trưởng Lê Văn Lâu và tổ trưởng Nguyễn Phi Hùng đã ôm mìn lao vào xe tăng của địch rồi hy sinh.

Trước khi lao đi, người trung đội trưởng vẫn gửi đồng đội một hào nhờ đóng Đảng phí.

"Những người đồng đội đã hy sinh để chúng tôi được sống. Nói tôi có thể sống sót trở về nhờ bước qua xác đồng đội là vì lẽ đó", người lính trinh sát năm xưa nhớ lại.

Còn một chuyện khác cứ khiến ông Đại ám ảnh mãi liên quan đến bữa cơm cuối cùng 6 anh em (5 người cùng đội và 1 người bạn dân công hỏa tuyến người Quỳnh Lưu) đang ăn cơm thì một người tên Toản nhờ ông Đại vào nghe điện hộ, báo cấp trên địch càn nhiều quá.

Khi ông quay lại cũng là lúc một quả bom thả vào giữa mâm cơm, khiến cả 5 người thiệt mạng. "Tôi là người duy nhất sống sót. May mắn của tôi nhưng mất mát của đồng đội, không biết nên mừng hay khóc", ông tự vấn.

Gần 60 năm đã qua, không có chuyện gì lãng quên cả. Ông cứ kể mãi hai câu chuyện trên cho con cháu trong nhà, kể cho cả người làng nghe. Ông nói "nhắc suốt đến nỗi có người tưởng tôi bị hâm".

(Trích nguồn “Tuổi trẻ Online”)

Họ đã đi qua giông bão để chúng ta có bình yên, mỗi hạt gạo chúng ta ăn, mỗi hơi thở tự do chúng ta hít thở đều có bóng dáng sự hy sinh của họ. Dù thời gian trôi qua, lòng biết ơn với cựu chiến binh vẫn vẹn nguyên. Họ đã gánh vác quá khứ để chúng ta nhẹ gánh hiện tại, không có vinh quang nào lớn hơn sự hy sinh cho Tổ quốc. Sự hy sinh của họ là bài học vĩnh cửu về lòng yêu nước, và giá trị của hòa bình được đo bằng sự hy sinh của những người anh hùng bất khuất này.Họ không chỉ cống hiến tuổi xuân, mà còn cống hiến cả sức lao động cho đất nước, xây dựng Việt Nam vững mạnh từ hậu phương. Họ là những người đã và đang làm nên sự thật: "Chúng ta sống trong hòa bình nhờ sự quả cảm và hy sinh của những người lính năm xưa".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn