Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN 9: NGÀY TRỞ VỀ TỪ TUYẾN SAU

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 9: NGÀY TRỞ VỀ TỪ TUYẾN SAU

Buổi sáng Hoàng Xuân Thảo rời trạm quân y, sương còn phủ mờ lối mòn dẫn vào rừng. Vết thương ở vai đã khô miệng, nhưng mỗi khi cử động mạnh vẫn nhói lên từng cơn. Người y tá dặn anh đi đứng cẩn thận, chưa nên mang vác nặng. Thảo gật đầu, khoác lại balô, cảm giác vừa quen vừa lạ. Chỉ ít ngày rời xa chiến trường, nhưng với anh, đó như một khoảng lặng hiếm hoi trong cuộc đời lính.

Con đường trở lại đơn vị vẫn là những lối mòn cũ, rừng sâu hun hút. Thảo đi cùng một tổ giao liên, bước chậm hơn trước nhưng lòng lại vững vàng lạ thường. Anh biết, mình đang trở về nơi nguy hiểm, nhưng cũng là nơi anh thuộc về. Trên đường đi, hình ảnh những ngày nằm trên cáng, nhìn bầu trời qua tán lá rừng lại hiện về, nhắc anh rằng sự sống mong manh đến nhường nào.

Khi đến khu vực tập kết, tiếng gọi nhau khe khẽ vang lên. Đồng đội nhận ra anh, những cái bắt tay thật chặt, những cái vỗ vai không cần lời nói. Có người cười, có người chỉ gật đầu, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên niềm vui. Được gặp lại nhau sau bom đạn, với họ, đã là một điều may mắn lớn lao.

Hoàng Xuân Thảo nhanh chóng hòa vào nhịp sống của đơn vị. Anh được giao những nhiệm vụ phù hợp với tình trạng sức khỏe, nhưng vẫn luôn xin được tham gia cùng anh em trong mọi công việc. Ban ngày đào công sự, ban đêm gác rừng. Vết thương thỉnh thoảng nhắc anh nhớ phải thận trọng, nhưng không làm chùn bước ý chí. Ngược lại, nó khiến anh càng trân trọng từng phút giây được sống và chiến đấu bên đồng đội.

Có những đêm nằm trong võng, nghe tiếng rừng rì rào, Thảo nghĩ về quãng thời gian ở tuyến sau. Sự yên tĩnh ngắn ngủi ấy giúp anh nhìn rõ hơn bản thân mình. Anh hiểu rằng mình đã không còn là chàng tân binh ngày nào nữa. Chiến tranh, mất mát và vết thương đã khiến anh trưởng thành, cứng cáp hơn trong suy nghĩ và hành động.

Một buổi chiều, đơn vị nhận nhiệm vụ mới. Khi người chỉ huy phổ biến kế hoạch, Thảo lắng nghe rất chăm chú. Anh nhận ra mình không còn cảm giác hoang mang như trước mỗi trận đánh. Thay vào đó là sự bình tĩnh và tập trung. Anh biết sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó đã được thay thế bằng trách nhiệm – trách nhiệm với nhiệm vụ, với đồng đội, và với những người đã ngã xuống.

Trước giờ xuất phát, Thảo lặng lẽ kiểm tra lại trang bị. Khi chạm tay vào túi áo ngực, nơi vẫn cất lá thư chưa gửi, anh khẽ mỉm cười. Lá thư ấy vẫn còn nguyên, như một lời nhắc nhở thầm lặng rằng phía sau anh còn có quê hương, còn có người chờ đợi. Chính điều đó giúp anh thêm vững tin trên con đường phía trước.

Ngày trở về từ tuyến sau không ồn ào, không kèn trống. Nhưng với Hoàng Xuân Thảo, đó là một dấu mốc quan trọng. Anh trở lại chiến trường không chỉ với vết thương đã lành, mà với một tâm thế mới – điềm tĩnh hơn, sâu sắc hơn. Và trong thâm tâm, anh hiểu rằng mỗi bước chân mình đi tiếp là một bước thay cho những người đã không còn cơ hội trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn