Bài viết

Câu chuyện 94

Nghệ An02/07/2026Trần Thị Thùy1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lại đây, con gái của bà, ngồi xuống đây cho bà chải lại cái mái tóc mượt mà này xem nào. Nhìn con, bà lại nhớ về chính mình của mấy chục năm về trước... cũng cái tuổi mười tám, đôi mươi đầy mộng mơ, nhưng cái thời của bà, "giấc mơ" nó lạ lắm con ạ.

Ngày ấy, con gái tụi bà không bàn chuyện váy áo hay son phấn đâu. Trong cái túi vải sờn vai của bà hồi đó, lúc nào cũng sẵn một tấm khăn rằn với mấy gói thuốc nam. Bà tham gia đội thanh niên xung phong, đêm đêm đi phá bom, san đường cho xe ra tiền tuyến. Con nhìn đôi bàn tay bà xem, giờ đầy vết đồi mồi và nhăn nheo, nhưng ngày xưa nó từng cầm cuốc, cầm xẻng chắc chắn lắm, chẳng kém gì cánh đàn ông đâu.

Bà nhớ nhất là những đêm trăng trên rừng Trường Sơn. Bom đạn vừa ngớt, mấy chị em lại ngồi túm tụm bên nhau, chia nhau mẩu lương khô cứng ngắc hay ngụm nước suối lạnh ngắt. Có chị còn soi gương bằng mặt nước trong vắt để kịp vuốt lại lọn tóc cháy sém vì mảnh bom. Lúc đó, tụi bà hay hỏi nhau: "Hòa bình mình sẽ làm gì đầu tiên?". Có người bảo sẽ về đi học tiếp, có người chỉ muốn được mặc lại một chiếc áo dài thật đẹp để đi hội làng.

Nhưng con ơi, chiến tranh thì đâu có nể nang ai. Có những người chị, người bạn của bà đã nằm lại giữa rừng già, tóc vẫn còn xanh lắm. Bà may mắn hơn, bà được trở về, được thấy ngày đất nước lặng tiếng súng. Ngày bà về làng, việc đầu tiên là bà chạy ra giếng nước sau nhà, soi mình xuống đó rồi bật khóc vì thấy mình vẫn còn sống, vẫn còn được hít thở cái không khí thanh bình này.

Bà kể con nghe để con hiểu, cái dịu dàng, cái bình yên mà con đang có hôm nay là được đánh đổi bằng cả tuổi xuân của một thế hệ "con gái thời hoa lửa" như bà. Thế nên, con phải biết yêu bản thân mình, yêu lấy cái cuộc sống quý giá này nhé.

Con gái của bà, con muốn bà kể tiếp về những bức thư tình viết vội dưới hầm hay chuyện bà đã giữ gìn chiếc áo dài kỷ niệm suốt những năm tháng bom đạn ấy như thế nào?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn