Câu chuyện: Anh hùng Hoàng Văn Thụ
Trong lịch sử cách mạng Việt Nam, có những người anh hùng mà tên tuổi đã trở thành biểu tượng cho ý chí bất khuất trước kẻ thù. Một trong những người con ưu tú của vùng đất Lạng Sơn mà em vô cùng kính trọng chính là đồng chí Hoàng Văn Thụ. Anh không chỉ là một nhà lãnh đạo tài năng mà còn là tấm gương sáng ngời về sự hy sinh oanh liệt vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Đồng chí Hoàng Văn Thụ (1909 – 1944) quê ở làng Phạc Lạn, tổng Nhân Lý, châu Văn Uyên (nay là huyện Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn). Anh là người dân tộc Tày và là một trong những nhà lãnh đạo tiền bối tiêu biểu của Đảng Cộng sản Việt Nam trong thời kỳ hoạt động cách mạng chống thực dân Pháp. Sự kiện xúc động và oanh liệt nhất chính là những ngày tháng anh bị thực dân Pháp giam cầm và đưa đi hành quyết. Năm 1943, anh bị địch bắt tại Hà Nội. Dù bị tra tấn dã man bằng đủ mọi cực hình, anh vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo một lời.
Đến sáng ngày 24/5/1944, tại trường bắn Tương Mai, khi kẻ thù hỏi anh có muốn nói lời cuối cùng hay không, anh đã hiên ngang trả lời: "Trong cuộc đấu tranh sinh tử giữa chúng tôi, những người mất nước và các ông, những kẻ cướp nước, sự hy sinh của những người như tôi là lẽ dĩ nhiên. Chỉ có điều là các ông sẽ thất bại." Hình ảnh anh không chịu bịt mắt, ung dung nhìn thẳng vào họng súng kẻ thù và hô vang những khẩu hiệu cách mạng đã trở thành biểu tượng bất tử về lòng quả cảm.
Cuộc đời của Hoàng Văn Thụ là minh chứng cho tinh thần cách mạng kiên trung, bất khuất. Anh đã thể hiện phẩm chất của một người cộng sản chân chính: trung thành với Đảng, tận tụy với dân và luôn giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng ngay cả khi đối mặt với cái chết. Tinh thần ấy đã truyền ngọn lửa chiến đấu cho hàng triệu đồng bào lúc bấy giờ.
Học tập từ tấm gương của anh Hoàng Văn Thụ, em hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện bằng lời nói mà phải bằng hành động và bản lĩnh. Trong cuộc sống hiện nay, đó là sự dũng cảm đối mặt với sai trái và kiên trì theo đuổi những giá trị tốt đẹp.
Là học sinh trường THPT Cao Phong, em thấy mình cần phải có trách nhiệm hơn với việc học tập và rèn luyện. Em tự nhủ sẽ noi gương anh, giữ vững niềm tin và ý chí để vượt qua mọi thử thách, nỗ lực đóng góp sức mình để xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.



