Bài viết

Câu chuyện: Anh hùng LLVT Nguyễn Xuân Liêm - "Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công!

Lâm Đồng17/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi gần tám mươi, mỗi khi nhắc đến mùa Xuân năm 1975, ánh mắt của Nguyễn Xuân Liêm vẫn sáng lên như ngày còn ngồi trong khoang chiếc xe tăng 363.

Ông thường nói:

"Chiến thắng không bắt đầu ở Dinh Độc Lập.

Nó bắt đầu từ Phước Long."

Đầu tháng Giêng năm 1975.

Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ đặc biệt.

Đánh chiếm thị xã Phước Long.

Đó là trận đánh có ý nghĩa rất lớn.

Nếu thắng.

Ta sẽ có cơ sở để đánh giá khả năng can thiệp của Mỹ.

Nếu thất bại.

Kế hoạch giải phóng miền Nam có thể phải thay đổi.

Ai cũng hiểu.

Đây không chỉ là một trận đánh.

Mà là phép thử của lịch sử.

Rạng sáng 2 tháng 1 năm 1975.

Ba chiếc xe tăng mang số hiệu 363, 948 và 944 lặng lẽ tiến vào hướng ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi.

Phía trước.

Địch bố trí hỏa lực dày đặc.

Xe tăng vừa xuất hiện.

Đạn chống tăng và đại liên lập tức bắn tới.

Khói lửa bao trùm.

Một xe tăng bị kẹt pháo.

Một xe khác bắn gần hết cơ số đạn, buộc phải lùi lại.

Giữa chiến trường ác liệt.

Chỉ còn lại xe tăng 363.

Trong khoang xe, mọi người đều hiểu tình thế vô cùng nguy hiểm.

Nếu dừng lại.

Mũi tiến công sẽ bị chặn.

Nếu tiếp tục.

Chiếc xe duy nhất có thể bị tiêu diệt.

Nguyễn Xuân Liêm nhìn đồng đội.

Rồi dõng dạc ra lệnh:

"Còn người, còn xe, một xe cũng tấn công!"

Mệnh lệnh ấy vang lên giữa tiếng pháo.

Không ai chần chừ.

Lái xe tăng ga.

Chiếc 363 lao thẳng vào trung tâm thị xã.

Địch hoàn toàn bất ngờ.

Chúng không nghĩ chỉ còn một xe tăng vẫn dám xung phong.

Hỏa lực từ các lô cốt dồn dập bắn tới.

Nguyễn Xuân Liêm bình tĩnh chỉ huy từng động tác.

Xe tăng vừa cơ động.

Vừa bắn trả.

Các chiến sĩ bộ binh phía sau lập tức bám theo.

Hình thành một mũi đột phá mạnh mẽ.

Có lúc.

Xe tăng bị quân địch bao vây từ nhiều hướng.

Trong khoang xe nóng hầm hập.

Khói thuốc súng quện với mùi dầu máy.

Nhưng không ai nghĩ đến việc quay đầu.

Nguyễn Xuân Liêm động viên đồng đội:

"Phía trước là chiến thắng.

Không được dừng!"

Sau nhiều giờ chiến đấu quyết liệt.

Quân ta làm chủ thị xã Phước Long.

Lá cờ giải phóng tung bay giữa trung tâm thị xã.

Đó là lần đầu tiên kể từ khi Mỹ đưa quân vào miền Nam, một tỉnh lỵ được giải phóng hoàn toàn mà đối phương không thể tái chiếm. Chiến thắng này trở thành cơ sở quan trọng để Bộ Chính trị quyết tâm mở cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975.

Nhưng với Nguyễn Xuân Liêm.

Điều ông nhớ nhất không phải là tiếng reo mừng chiến thắng.

Mà là những đồng đội đã nằm lại.

Ông lặng người khi kể:

"Có người vừa ăn cơm cùng mình buổi sáng.

Chiều đã hy sinh."

Sau Phước Long.

Ông tiếp tục cùng đơn vị tham gia các trận Xuân Lộc, sân bay Biên Hòa và tiến về Sài Gòn.

Đến ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Khi nghe tin Dinh Độc Lập được giải phóng.

Ông chỉ nghĩ đến một điều:

"Đồng đội mình đã không hy sinh vô ích."

Năm 1976, Nguyễn Xuân Liêm được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những chiến công đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu. Sau khi nghỉ hưu năm 1987, ông trở về quê hương Thái Bình, tiếp tục tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và thường xuyên gặp gỡ, kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ.

Mỗi lần các em học sinh hỏi:

"Bác có sợ không?"

Ông mỉm cười:

"Có chứ.

Nhưng nếu ai cũng sợ thì làm sao đất nước có ngày thống nhất."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn