Khác

CÂU CHUYỆN ANH HÙNG NGUYỄN BÁ NGỌC

Năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc nước ta. Xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa – quê hương của Nguyễn Bá Ngọc – ngày ấy luôn nằm trong tầm ngắm của máy bay địch.

Tuyên Quang03/02/2026Dương Thị Phượng (Đoàn xã Vĩnh Tuy)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc nước ta. Xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa – quê hương của Nguyễn Bá Ngọc – ngày ấy luôn nằm trong tầm ngắm của máy bay địch.

Nguyễn Bá Ngọc lúc đó là học sinh lớp 4 (tương đương lớp 5 bây giờ) và là một Đội viên gương mẫu của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh.

Sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965, trong lúc Ngọc đang cùng các bạn học bài thì tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay Mỹ ập đến, trút bom dữ dội xuống làng xóm. Ngọc nhanh chóng chạy xuống hầm trú ẩn của gia đình mình.

Ở dưới hầm, Ngọc nghe thấy tiếng khóc thét xé lòng của các em nhỏ nhà hàng xóm (nhà khương). Bố mẹ các em đã ra đồng làm việc, chỉ có mấy anh em ở nhà. Không một chút chần chừ, mặc kệ tiếng bom nổ chát chúa và mảnh đạn bay rát mặt, Ngọc đã nhào khỏi hầm trú ẩn an toàn của mình để chạy sang cứu các em.

Khi sang đến nơi, Ngọc thấy các em nhỏ đang hoảng loạn, gào khóc. Ngọc đã bế hai em nhỏ xuống hầm trước, quay lại cứu tiếp em nhỏ thứ ba là em Đơ.

Ngay khi Ngọc đang ôm chặt lấy em Đơ để che chở và dìu em xuống hầm, một mảnh bom định mệnh đã văng trúng lưng Ngọc. Dù đau đớn tột cùng, Ngọc vẫn gắng gượng, dồn hết sức lực còn lại để đẩy em Đơ vào hầm an toàn rồi mới lịm đi.

Khi tiếng bom dứt, mọi người chạy đến thì thấy Ngọc đã bị thương rất nặng. Dù được các bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng do vết thương quá sâu và mất máu nhiều, Nguyễn Bá Ngọc đã hy sinh vào sáng ngày 6 tháng 4 năm 1965.

Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Ngọc không hề kêu đau, anh chỉ hỏi khẽ mọi người: "Các em có việc gì không?".

Nguyễn Bá Ngọc là tấm gương sáng ngời về việc sẵn sàng xả thân vì người khác, "mình vì mọi người".

Tinh thần đồng bào: Sự hy sinh của anh cho thấy tình làng nghĩa xóm, sự đùm bọc lẫn nhau trong hoạn nạn của người Việt Nam.

Sự tiếp nối: Tên của anh đã được đặt cho nhiều ngôi trường, con đường và trở thành niềm tự hào của bao thế hệ học sinh Việt Nam.

Lời kết: Nguyễn Bá Ngọc đã ra đi ở tuổi thiếu niên, nhưng tinh thần của anh vẫn sống mãi trong màu khăn quàng đỏ của các em học sinh. Anh chính là minh chứng cho câu nói: "Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn