Câu chuyện Anh hùng Tô Vĩnh Diện
Tô Vĩnh Diện (1924–1954), Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, đêm 2/1954 tại dốc Chuối, khi pháo tuột dốc hướng xuống vực, anh lấy thân mình chèn bánh pháo để giữ pháo lại, hy sinh anh dũng. Câu cuối cùng anh hỏi: "Pháo có việc gì không?" — tấm gương hy sinh quên mình vì Tổ quốc.
Tô Vĩnh Diện (1924–1954), quê ở huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Anh tham gia cách mạng từ năm 1946, sau đó được tuyển vào lực lượng pháo cao xạ, làm Khẩu đội trưởng thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn 367, trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Lấy thân mình chèn bánh pháo
Đêm 1 rạng sáng 2 tháng 2 năm 1954, tại dốc Chuối, Điện Biên Phủ, đơn vị đang kéo pháo vào vị trí theo lệnh chuyển từ "đánh nhanh" sang "đánh chắc". Đột nhiên dây tời bị đứt, khẩu pháo nặng hơn 2 tấn tuột nhanh xuống dốc, hướng thẳng vào vực sâu.
Trong giây phút nguy cấp, Tô Vĩnh Diện không chút do dự, lấy thân mình chèn vào bánh pháo, một chân đạp vào gốc cây, cố tình đẩy càng pháo đâm vào vách núi để chặn pháo không lăn xuống vực. Pháo được giữ lại, nhưng anh bị bánh xe nặng nề đè lên người, trọng thương. Trước lúc hy sinh, câu cuối cùng anh hỏi vẫn là: "Pháo có việc gì không anh em?"
Vinh danh
Tô Vĩnh Diện được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân. Hành động "lấy thân cứu pháo" của anh đã đi vào huyền thoại, trở thành tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và trách nhiệm cao quý với Tổ quốc. Khẩu pháo anh đã cứu được sau này góp phần quan trọng vào chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lịch sử.



