Bài viết

Câu chuyện Anh hùng Vũ Đức Chính – Ngư

Hưng Yên25/12/2025Trường THPT Mỹ Hào (Trường THPT Mỹ Hào)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện Anh hùng Vũ Đức Chính – Người lính sửa chữa ra-đa kiên cường

Anh hùng LLVTND Vũ Đức Chính (hình ảnh tư liệu) luôn giữ phong thái minh mẫn của người lính dù đã ở tuổi 84. Ông sinh năm 1940 tại thôn Kênh Bối, xã Vân Du (huyện Ân Thi, Hưng Yên) và là con trong một gia đình truyền thống cách mạng. Năm 1960, chàng thanh niên 20 tuổi Vũ Đức Chính đã tạm biệt vợ con, lên đường nhập ngũ phục vụ tại Trung đoàn 290, Binh chủng Phòng không – Không quân. Từ tân binh mới vào quân đội, ông không ngừng học hỏi, dần trở thành thợ sửa chữa ra-đa bậc 5 – có khả năng khắc phục sự cố ở hầu hết các loại ra-đa chiến trường.

Những năm tháng chiến đấu gian khổ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Vũ Đức Chính được giao nhiệm vụ sửa chữa máy ra-đa cho các đơn vị phòng không. Ông trực tiếp bám trụ nhiều điểm cao hiểm trở, nơi bom đạn ác liệt nhất, để giúp duy trì “mắt thần” của quân đội. Kết quả 24 năm phục vụ trong quân ngũ, ông đã sửa chữa gần 500 máy ra-đa các loại. Không chỉ là một kỹ thuật viên khéo tay, Chính còn tự mình nghiên cứu và đưa ra hàng loạt giải pháp kỹ thuật quan trọng. Ví dụ, ông xây dựng quy trình bảo quản đèn ra-đa, kéo dài thời gian sử dụng thêm 600 giờ, đồng thời cải tiến mạch điện trong các thiết bị biến thế để đảm bảo ăng-ten ra-đa hoạt động ổn định trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt. Đặc biệt, năm 1972 ông đã hiệu chỉnh ra-đanhằm phát hiện được mục tiêu là máy bay ném bom B-52 ở khoảng cách xa hơn trước đây. Nhờ những sáng kiến đó, mạng lưới ra-đa của phòng không đã phát hiện kịp thời nhiều đợt oanh kích của địch, góp phần quan trọng vào chiến thắng “Điện Biên Phủ trên không” năm 1972. Theo thống kê, với sự hỗ trợ của ra-đa hiệu chỉnh do Chính đề xuất, quân ta đã bắn rơi hàng trăm máy bay Mỹ, trong đó có 34 chiếc B-52 (Pháo đài bay).

Thành tích và ký ức hậu chiến

Với những cống hiến đặc biệt trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu, năm 1972 Hồ sơ đề nghị phong tặng Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho Vũ Đức Chính được lập, và đến năm 1978 Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng chính thức phong tặng danh hiệu này cho ông. Sau Hiệp định Paris, năm 1983 Thiếu tá Vũ Đức Chính được nghỉ hưu và trở về quê nhà mang quân hàm. Ông tiếp tục gắn bó với phong trào cách mạng địa phương: từng đảm nhận chức Chủ tịch Hội Cựu chiến binh và Hội Người cao tuổi ở xã Vân Du. Cuộc đời chiến sĩ của ông được đồng đội và người dân trong vùng trân trọng lưu giữ. Người dân thường nhắc rằng, với niềm tin và ý chí sắt đá, ông đã truyền cảm hứng cho lớp trẻ địa phương: “Câu chuyện thời chiến của Anh hùng Chính tiếp thêm niềm tin yêu nước cho thế hệ sau, khơi dậy tinh thần nhập ngũ bảo vệ Tổ quốc”.

Ngày nay, tấm gương của Anh hùng Vũ Đức Chính vẫn được nhắc đến trong các lễ tuyên truyền truyền thống và trong gia đình, “để các con, các cháu học tập noi theo” như người dân địa phương tự hào chia sẻ. Câu chuyện về người lính ra-đa kiên cường của Hưng Yên – từ ngày lên đường chiến đấu, đến khi vinh dự được phong Anh hùng và cống hiến cho hậu phương – vẫn còn nguyên sức sống và truyền cảm hứng cho những thế hệ mai sau.

Nguồn: Báo Hưng Yên

Báo Quân khu 3

Đài Truyền hình Hưng Yên

các tài liệu lưu trữ về kháng chiến chống Mỹ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn