Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện: Anh Trần Văn Khánh – Tiểu đội C185 – Đường Trường Sơn

Câu chuyện: Anh Trần Văn Khánh – Tiểu đội C185 – Đường Trường Sơn

Hưng Yên07/12/2025Nguồn: Ký ức TNXP, Báo Thái Bình (Báo Thái Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện:       Anh Trần Văn Khánh – Tiểu đội C185 – Đường Trường Sơn

Câu chuyện:

Anh Trần Văn Khánh – Tiểu đội C185 – Đường Trường Sơn

Trên mảnh đất quê hương Thái Bình nay là tỉnh Hưng Yên, những năm tháng chiến tranh đã in sâu dấu chân của bao thế hệ con người dũng cảm. Họ là những thanh niên xung phong, là các chiến sĩ, là những người dân bình thường nhưng mang trong tim niềm tin và lòng yêu nước cháy bỏng. Những năm tháng ấy, người người, nhà nhà cùng nhau góp sức, đối mặt với bom đạn, với gian khó, để bảo vệ quê hương, bảo vệ Tổ quốc.

“Thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh ác liệt, mà còn là câu chuyện về tình đồng đội, lòng dũng cảm, và những hy sinh thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa. Mỗi câu chuyện trong cuốn sách nhỏ này là một bông hoa nhỏ trong rừng hoa lửa ấy — kể về những con người bình dị, nhưng trái tim họ rực sáng.

Khi đọc những câu chuyện này, các em sẽ được gặp những gương mặt, những hành động, những tình cảm chan chứa yêu thương, can đảm, và tinh thần kiên cường của những người con Thái Bình. Hãy để trái tim mình cảm nhận, để lòng mình biết trân trọng, và để từ đó học cách yêu quê hương, yêu cuộc sống, và dũng cảm đối diện thử thách.

Các em hãy đọc câu chuyện này với tất cả sự tò mò, tình cảm và lòng tự hào về quê hương Thái Bình — mảnh đất của những “hoa lửa” rực rỡ.

Anh Trần Văn Khánh, quê ở Thái Bình nay là tỉnh Hưng Yên, khi mới tròn đôi mươi đã rời quê hương, xung phong gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Trường Sơn. Được phân vào Tiểu đội C185, anh cùng đồng đội ngày đêm tham gia mở đường, vận chuyển lương thực, đạn dược chi viện cho chiến trường miền Nam. Công việc của anh Khánh luôn gắn liền với hiểm nguy: những cung đường trơn trượt, những khúc cua tử thần và lúc nào cũng rình rập bom đạn kẻ thù.

Một buổi chiều cuối mùa mưa, trời đổ giông lớn. Gió rít từng hồi, mây đen xô nghiêng cả dãy Trường Sơn vốn đã hiểm trở. Tiểu đội C185 đang làm nhiệm vụ vận chuyển bao gạo và các thùng đạn vượt qua một đoạn đường đèo dài. Đang đi thì bất ngờ, một phần ta-luy sườn núi phía trên bị đánh sập bởi trận mưa lớn kéo dài. Đất đá ào ào tràn xuống, che kín con đường và làm sạt một đoạn dài, tạo thành một vực sâu nguy hiểm chắn ngang lối đi.

Trước khung cảnh ấy, nhiều người không khỏi hoang mang. Nếu không vượt qua đoạn này trước khi trời tối, toàn bộ hàng hóa sẽ bị mắc kẹt lại, rất dễ bị máy bay địch phát hiện. Cũng trong đám đất đá đổ xuống, một số đồng đội của anh Khánh bị thương nhẹ và không thể di chuyển ngay.

Không chần chừ, anh Khánh lập tức lao vào hiện trường, quan sát địa hình rồi cùng tiểu đội trưởng bàn cách tạo một lối đi tạm. Anh dùng rìu và cuốc chim chặt những thân cây rừng quanh đó, cùng đồng đội dựng thành một cây cầu gỗ nhỏ vắt qua hố sạt lở. Gió mưa tạt vào mặt rát buốt, tay chân lấm lem bùn đất, nhưng anh vẫn kiên trì làm việc, không để ai nản lòng. Anh luôn miệng động viên:

“Cố lên anh em! Chúng mình vượt qua được đoạn này là hàng hóa sẽ an toàn. Mưa gió thế này, càng phải giữ vững tinh thần.”

Khi cây cầu tạm hoàn thành, anh Khánh là người đi đầu, thử độ chắc chắn, rồi dìu từng người bị thương qua vực sâu. Sau đó, anh cùng vài đồng đội khỏe mạnh nhất quay lại vận chuyển từng bao gạo, từng thùng đạn qua cầu, đảm bảo không để rơi mất hay hư hại. Bùn đất ngập đến mắt cá chân, mưa tạt xối xả, nhưng anh và mọi người vẫn làm việc liên tục suốt hàng giờ liền.

Đến khi chuyến hàng cuối cùng được đưa sang bờ bên kia an toàn, tay anh Khánh đã phồng rộp, áo quần ướt sũng và dính bùn đất. Nhưng trên gương mặt anh vẫn ánh lên sự bình thản và niềm vui vì đã giữ trọn nhiệm vụ.

Sau trận mưa bão hôm ấy, đồng đội ai cũng nhớ mãi hình ảnh anh Trần Văn Khánh – người thanh niên xung phong gan dạ, luôn sẵn sàng xông pha nơi nguy hiểm, đặt sự an toàn của đồng đội và hàng hóa lên trên hết. Câu chuyện của anh trở thành minh chứng sống động cho tinh thần kiên cường, đoàn kết và tình đồng đội sắt son của những người TNXP Trường Sơn năm xưa.

Nguồn: Ký ức TNXP, Báo Thái Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn