CÂU CHUYỆN “ BA NGƯỜI CON MỘT CUỘC CHIẾN”
Tôi sinh ra và lớn lên khi cuộc chiến đấu chống Mĩ cứu nước thần thánh của dân tộc ta đã hoàn toàn thắng lợi. Đất nước hòa bình, những đứa trẻ như tôi được cắp sách đến trường, đến lớp. Tất cả những khái niệm về chiến tranh, tôi chỉ được biết qua bài giảng của thầy cô và những câu chuyện kể của bà, của mẹ. Và mãi đến khi ánh sáng điện về tới làng, tới xã , đến từng khu dân cư chúng tôi mới được biết về chiến tranh xảy ra như thế nào qua các bộ phim tài liệu, phim truyện.... Mỗi khi xem bộ phim về chiến tranh, mắt tôi cứ nhòe đi, trong lòng tôi dâng dâng một niềm xúc động, sự khâm phục những hi sinh, mất mát mà cha ông ta đã trải qua vì hòa bình, độc lập của Tổ quốc. Rồi tôi mơ ước trở thành cô giáo để đem những kiến thức, những hiểu biết của mình truyền thụ lại cho các em nhỏ quê hương tôi. Năm 2000 tôi chính thức trở thành cô giáo. Với những gì tôi biết được về chiến tranh, về những anh hùng, liệt sĩ, về những bà mẹ Việt Nam anh hùng đã dâng hiến những đứa con thân yêu cho đất nước. Với lòng biết ơn của mình, tôi luôn lồng ghép , tích hợp giáo dục tình yêu quê hương, đất nước, truyền thống đấu tranh bất khuất, lòng tự hào dân tộc, chủ quyền biển đảo, ý thức trách nhiệm đền ơn, đáp nghĩa với những người đã hiến dâng một phần thân thể hay mãi mãi nằm lại trong lòng đất mẹ vì ngày hôm nay. Những thế hệ học sinh, sinh sau chiến tranh, hiểu biết gì về chiến tranh rất mơ hồ. Những hiểu biết về các cuộc chiến đấu chống quân xâm lược của ông cha ta chỉ qua bài giảng của thầy cô về lịch sử, những mẩu truyện trên sách báo, ti vi, những bài hát, câu thơ, di tích lịch sử,…. và những buổi trải nghiệm thực tế tới thăm, tri ân các gia đình thương binh liệt sĩ để các em được nghe lại những mẩu truyện của chính các bác là thương binh và người thân của liệt sĩ kể lại. Đọng lại trong tôi sâu sắc nhất đó là một lần tới thăm gia đình mẹ Việt Nam anh hùng: Trần Thị Thêm ở xã Phú Hộ, thị xã Phú Thọ, tỉnh Phú Thọ là mẹ của ba liệt sĩ Đỗ Ngọc Tuấn, Đỗ Ngọc Hoàn, Đỗ Ngọc Thắng đã hy sinh trong cuộc chiến tranh chống Mĩ cứu nước.
Hôm ấy, lớp tôi có tiết Đạo Đức học về “Biết ơn và giúp đỡ các gia đình thương binh liệt sĩ” tôi đã dẫn các em đi thăm gia đình ông Đỗ Ngọc Toàn là thân nhân của gia đình liệt sĩ vào một ngày cuối xuân. Các em học sinh háo hức đi theo hàng, căn nhà khang trang đã hiện ra trước mắt. Ra đón tiếp cô trò chúng tôi là ông Đỗ Ngọc Toàn con trai thứ ba của gia đình. Ông dẫn chúng tôi vào gian giữa nơi thờ cúng của gia đình. Nhìn lên bàn thờ tất cả chúng tôi đều lặng đi khi nhìn thấy những tấm hình liệt sĩ còn rất trẻ và bức chân dung mẹ Việt Năm anh hùng Trần Thị Thêm. Những học sinh của tôi thường ngày hiếu động là vậy mà sao lúc này đều lặng lẽ cùng ông nhẹ nhàng lau bàn thờ rồi thành kính đứng thành hai hàng thắp hương tưởng niệm những người đã khuất. Sau đó ông mời chúng tôi ra bàn rồi kể cho chúng tôi nghe chuyện về những liệt sĩ và người mẹ thân yêu của mình.
Trong không gian yên tĩnh và phảng phất mùi hương giọng ông nghẹn ngào xúc động kể :
- Ngày đó mẹ tôi là một cô gái xinh đẹp, nết na, con nhà khá giả. Về chung sống vói cha tôi được vài năm thì ông đi dân công hỏa tuyến. Một mình mẹ tần tảo nuôi chúng tôi lớn khôn. Ngoài thời gian ruộng vườn mẹ còn chạy chợ buôn bán. Quả thật thời đó khó khăn, con lại đông cha mẹ tôi tất cả có 10 người con nên bà vất vả lắm. Năm 1960 có dịch sởi, chúng tôi còn quá bé chẳng có tiêm phòng như bây giờ hầu như đứa trẻ nào cũng không tránh khỏi dịch sởi, nhìn mấy đứa con sốt co quắp trên giường lòng mẹ đau lắm, thương con nhiều song nhà đông con, gia đình ít lao động nên mẹ vẫn phải ra ngoài bươn trải kiếm ăn. Người chị thứ tám của tôi rất thương mẹ, thấy mình sốt nhẹ hơn nên muốn đỡ đần mẹ nên chị ở nhà rửa chậu bát đã ăn xong giúp mẹ. Thời đó thông tin đại chúng ít, chẳng có hiểu biết gì để kiêng kị, chị bị biến chứng do sởi, chị sốt cao, tiêu chảy. Bác sĩ tiêm xong lắc đầu nói vói gia đình tin dữ. Mẹ đau quặn lòng nhìn đứa con gái hiếu thảo của mình ra đi. Mẹ gắng gượng qua nỗi đau mất mát vực dậy vì những đứa con thơ dại, tiếp tục cuộc sống. Qua những tháng ngày đau khổ mẹ nuôi chúng tôi lớn lên trong bom đạn chiến tranh. Đất nước lâm nguy, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc thân yêu, anh Tuấn, anh Hoàn và em Thắng của tôi đều được mẹ động viên ra chiến trường để bảo vệ Tổ quốc. Nước mắt mẹ chứa chan tiễn đưa các anh nhưng mẹ vẫn không quên dặn dò các anh và em tôi phải hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng của Tổ quốc, sống cho xứng đáng với tổ tiên với nước nhà. Cuộc đời mẹ trăm đắng ngàn cay với bao thăng trầm giông bão, thiên tai mẹ đều nếm trải. Năm 1963, nhà bị cơn bão cuốn đi. Mẹ lại lo toan dựng lại ngôi nhà, dân làng hàng xóm gắn bó tình thân mỗi người giúp đỡ cây tre, cái lạt,.. dựng lại ngôi nhà cho các con ở tạm. Nỗi đau này chưa qua nỗi đau khác lại ập tới anh Hoàn người anh trai cả của tôi đã hy sinh trong chiến dịch tết Mậu Thân năm 1968. Nghe tin con mẹ tôi như đứt từng khúc ruột, nhiều đêm mẹ không ngủ được cứ lặng lẽ nhìn lên bàn thờ, lấy khăn chấm hai dòng lệ. Tôi và chị tôi, cùng đứa em còn nhỏ dại, chưa có hiểu biết gì nhiều, cũng là con trai nên chẳng biết làm gì cả, chỉ len lén nhìn mẹ khổ đau âm thầm chịu đựng và khóc theo. Năm 1972, nén chặt nỗi đau mẹ lại cho em Thắng lên đường nhập ngũ. Đến năm 1974 mẹ lại được tin em hy sinh ở chiến trường miền Nam. Anh và em tôi hy sinh khi còn rất trẻ, cha mẹ xót thương vô cùng . Năm tháng qua đi, nỗi đau chưa nguôi ngoai, trên đầu mẹ tóc đã bạc, chiến tranh vẫn còn đó, mẹ không thể hết âu lo. Ngày nào mẹ cũng ngóng tin anh Tuấn đang chiến đấu ở Đà Lạt. Mỗi lần nhận được thư anh, mẹ tôi lại đặt lá thư xuống bàn thắp một nén nhang cầu khấn tổ tiên phù hộ cho anh mạnh khỏe, bình an. Rồi chiến tranh kết thúc, đất nước trọn niềm vui khi lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc dinh độc lập. Hàng vạn gia đình được đoàn tụ trong sắc cờ hoa rực rỡ. Mẹ tôi vui mừng lắm, mong gặp được đứa con thân yêu hoàn thành nhiệm vụ trở về. Cả gia đình tôi chờ đợi mãi trong phấp phỏng lo âu vì chiến tranh đã kết thúc mà chưa thấy anh tôi trở về. Mẹ không nhận được tin tức gì của anh, lòng mẹ bồn chồn lo lắng. Mẹ biết điềm lành thì ít điềm dữ thì nhiều. Có những đêm mẹ không ngủ được ra ngóng vào trông. Hôm nào mẹ cũng chờ người bưu tá đưa thư hỏi đi hỏi lại xem có thư của anh Tuấn không. Mỗi khi người đưa thư lắc đầu nét mặt mẹ tôi như tuyệt vọng, thẫn thờ. Thế rồi tin anh Tuấn đã hy sinh ở Lâm Đồng bay về, cả nhà tôi như ngã khuỵu, mẹ như chẳng còn chút sức lực nào đớn đau ngất xỉu trong vòng tay của dân làng. Mọi người dìu mẹ vào nhà nước mắt mẹ cạn khô, không nói một lời mắt nhìn về phía xa xăm. Mẹ gọi khẽ các anh: “ Hoàn ơi!...Thắng ơi!....Tuấn ơi! Đất nước vẫn còn mà các con của mẹ đi đâu?”. Rồi vài năm sau do tuổi già, sức yếu, chịu đựng nhiều đau thương, mất mát mẹ tôi qua đời. Ở cõi vĩnh hằng mẹ lại được ở bên và chăm sóc các con của mình như ngày còn bé dại. Những hi sinh thầm lặng của mẹ đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Mẹ được vinh danh Mẹ Việt Nam anh hùng. Cũng như bao bà mẹ Việt Nam anh hùng khác đã tận hiến những đứa con thân yêu của mình cho Tổ quốc. Kể đến đây lời ông nghẹn lại đôi mắt chớp chớp như muốn ngăn dòng lệ chảy ra, tất cả cô trò lặng đi, chìm theo tâm trạng của ông. Một lát sau tôi mới lên tiếng: “ Chúng cháu cảm ơn ông đã kể cho cô trò cháu nghe về người mẹ anh hùng của ông và của tất cả chúng cháu nữa ạ!” Một đứa trò nhỏ của tôi như cũng biết ông rất đau lòng khi kể lại chuyện đau thương mất mát của gia đình, em nói: “Ông ơi! Cụ bà thật tuyệt vời phải không ạ!” Ông như vui vui hơn nói : “ Ông rất tự hào về mẹ và các anh, em của mình. Mai này lớn lên các cháu cũng nhớ làm những việc có ích cho Tổ quốc nhé! Còn bây giờ thì phải ngoan cố gắng học hành cho tốt; biết vâng lời cha mẹ, thầy cô, đoàn kết với bạn bè”. Cô trò tôi xin phép ông cho thắp thêm lên bàn thờ tổ tiên của gia đình nén nhang thơm để tỏ lòng biết ơn thành kính.
Xin phép ông ra về, các em đi lặng lẽ trật tự. Từ hôm ấy các em như lớn hơn và ngoan hơn, ý thức học tập cũng đã có nhiều thay đổi. Tôi có cảm giác như những lời căn dặn của ông đã lay động đến những trái tim bé bỏng kia.



