Câu chuyện bà tôi - Cựu chiến binh “Lê Thị Hân” kể
Tôi vẫn nhớ như in mỗi lần ngồi bên bếp lửa nhà bà nội, nghe bà – người đã từng tham gia cách mạng với công việc anh nuôi trong quân đội – kể về những năm tháng đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào của bà. Bà bảo, bà không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, nhưng mỗi bữa cơm bà nấu đều là sức mạnh gửi ra chiến trường, nuôi dưỡng những người lính đang ngày đêm chiến đấu.
Bà kể hồi đó điều kiện thiếu thốn lắm. Nhà bếp dã chiến chỉ là những mái lều ghép bằng lá, bếp dựng từ vài viên gạch và thân cây rừng. Mưa xuống thì ướt hết củi, khói bay mù mịt, mắt cay xè nhưng bà và đồng đội vẫn phải nhóm bếp cho bằng được. Bà nói đùa: “Ngày ấy, cái quan trọng nhất của anh nuôi không phải là biết nêm nếm, mà là làm sao giữ được ngọn lửa cháy trong mọi hoàn cảnh.”
Về thực đơn thời chiến, bà kể mà tôi vừa bất ngờ vừa xúc động. Bà bảo, bữa cơm của bộ đội ngày đó đơn sơ nhưng đầy nghĩa tình. Một mâm cơm chỉ có: Cơm độn khoai, sắn hoặc bo bo. Canh rau rừng nấu với vài hạt muối. Thỉnh thoảng có thêm chút mắm ruốc hoặc cá khô chia đều cho cả đơn vị. Những ngày đặc biệt, nhận được thịt hộp từ hậu phương thì cả đơn vị coi như có “quốc yến”.
Thức ăn ít ỏi, vậy mà ai cũng vui. “Người lính quý nồi canh rau rừng còn hơn cả tiệc lớn,” bà cười nói. Cả đơn vị quây quần bên nồi canh nóng, nhường nhau từng miếng sắn, từng lát cá khô. Bà luôn cố gắng chọn rau tươi nhất trong rừng, nấu món mà chiến sĩ thích nhất để họ có thêm tinh thần chiến đấu.
Có lần bà phải dậy từ ba giờ sáng đi bộ cả mấy cây số để xin dân bản ít bó rau, ít mớ khoai. Trên đường về, trời mưa tầm tã nhưng bà cứ ôm chặt bó rau như ôm cả hy vọng. Bà nói: “Chỉ cần các chú lính có bữa ăn đầy đủ hơn một chút là bà mừng rồi.”
Bà luôn tự hào về nghề anh nuôi – một nghề thầm lặng nhưng luôn giữ tinh thần, sức khỏe cho bộ đội. Bà bảo: “Chiến trường nào cũng cần người cầm súng, nhưng để họ cầm súng vững vàng, phải có người lo cho họ từng bữa cơm.”
Mỗi lần nghe bà kể, tôi lại càng thương và kính trọng bà hơn. Từ những câu chuyện của bà, tôi hiểu rằng không phải chỉ những người đứng ở tuyến đầu mới là anh hùng. Những người làm việc lặng thầm như bà – những người chăm lo từng miếng ăn, từng mẻ nước – cũng góp những phần công lao không nhỏ vào thắng lợi chung của dân tộc



