CÂU CHUYỆN BÁC CÔNG THỜI KỲ KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP
Một kỷ niệm không quên
Bác Lê Chí Công kể, thời điểm khó khăn nhất chính là những tháng năm chiến đấu ở chiến trường Việt Bắc. Trong một trận càn lớn, quân Pháp huy động lực lượng đông, trang bị mạnh, bao vây nhiều lớp. Đại đội của bác chỉ có chưa đến 40 người, lương thực cạn dần, đạn dược khan hiếm. Để bảo toàn lực lượng, đơn vị buộc phải rút vào rừng sâu.
Trong lúc rút quân, bác Công được giao nhiệm vụ ở lại chặn địch, giữ chân chúng càng lâu càng tốt. Cùng với ba đồng đội khác, bác bố trí luồn lách qua các gò đồi, chọn vị trí hiểm trở, tận dụng từng viên đạn để tiêu hao sinh lực địch. Khi đạn đã hết, bác dùng tiếng hô, tiếng mõ gỗ đánh vào thân cây để tạo âm thanh như có thêm quân tiếp viện. Quân Pháp chững lại, không dám tiến sâu, giúp đơn vị của bác rút lui an toàn.
Dù sau đó bị thương ở vai trong một cuộc vây ráp, bác Công vẫn kiên cường bám trụ, được nhân dân cưu mang, che chở rồi trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu cho đến ngày thắng lợi.
Tấm gương sáng mãi
Sau hòa bình lập lại, bác Lê Chí Công trở về quê hương, tiếp tục cống hiến trong các phong trào xây dựng nông thôn mới, vận động nhân dân đoàn kết, bảo vệ an ninh thôn xóm. Cuộc đời bác là minh chứng cho phẩm chất cao đẹp của lớp người “đầu trần, chân đất” nhưng giàu lòng yêu nước và bản lĩnh cách mạng.
Câu chuyện về bác không chỉ là ký ức của một thời oanh liệt, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm giữ gìn hòa bình, tiếp bước cha anh xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.


