Câu chuyện Bắc Giang – “Cậu bé đưa thư chạy chân trần qua đồi Cò”
Năm 1951, ở vùng Yên Thế – Bắc Giang, có cậu bé 14 tuổi tên Lý Văn Tuấn, làm liên lạc cho du kích xã Canh Nậu. Đường chuyển thư của cậu dài gần 9km, đi qua đồi Cò – nơi quân Pháp lập 3 chốt càn.
Tuấn chạy chân đất. Tối nào cũng thế, tay ôm tài liệu vào ngực, chân chạy vun vút trên đường rừng.
Một đêm mưa, địch mật phục ở đồi Cò, bắn bất ngờ. Tuấn bị mảnh đạn sượt qua bắp chân. Đau rát nhưng cậu vẫn chạy. Gặp một đoạn đồi trơn, cậu trượt ngã, đập đầu xuống đất, máu chảy ròng ròng.
Nhưng Tuấn vẫn đứng dậy.
Cậu nghĩ:
"Nếu mình ngã xuống, đoàn quân không nhận được lệnh. Người khác sẽ chết."
Cậu lao xuống đồi, mang thư đến đúng giờ. Khi giao xong, Tuấn thở dốc, rồi bất tỉnh dưới nền đất trơn.
Chỉ đến sáng, mọi người mới phát hiện ra cậu bé 14 tuổi đã chạy liên tục suốt gần một giờ dù bị thương nặng.
Từ đó, người dân gọi Tuấn là “chân trần vượt đồi Cò”, cậu bé nhỏ nhất xã nhưng tinh thần lớn hơn cả người trưởng thành.



