Bài viết

Câu chuyện: Bác Hồ hỏi tên từng chiến sĩ – lời kể của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Ninh Bình21/04/2026Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi tỉnh Ninh Bình (Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi tỉnh Ninh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: Bác Hồ hỏi tên từng chiến sĩ – lời kể của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Trong hồi ức của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là người lãnh đạo tối cao của cách mạng, mà còn là một người rất gần gũi với chiến sĩ, luôn quan tâm đến từng con người cụ thể. Một câu chuyện xảy ra trong những năm đầu kháng chiến chống thực dân Pháp đã để lại trong ông ấn tượng sâu sắc về tấm lòng của Bác đối với bộ đội.

Theo lời kể của Đại tướng, vào một lần Bác Hồ cùng đoàn công tác đến thăm một đơn vị bộ đội đang đóng quân trong rừng Việt Bắc. Khi ấy điều kiện vô cùng khó khăn: lán trại đơn sơ, lương thực thiếu thốn, nhiều chiến sĩ vừa từ mặt trận trở về, người còn mang thương tích, người thì ốm vì sốt rét rừng. Chuyến thăm không được báo trước, nên anh em trong đơn vị rất bất ngờ khi thấy Bác xuất hiện.

Bác Hồ mặc bộ quần áo kaki đã sờn, đi đôi dép cao su quen thuộc, vừa bước vào khu lán trại đã hỏi ngay:
“Các chú ăn ở thế nào? Có đủ gạo không? Có ai ốm không?”

Theo lời Đại tướng Võ Nguyên Giáp, điều khiến ông ngạc nhiên là Bác không đứng ở một chỗ để cán bộ báo cáo, mà đi thẳng vào từng lán, nơi các chiến sĩ đang nghỉ. Bác cúi xuống hỏi chuyện từng người, từ quê quán, tuổi tác đến tình hình sức khỏe. Có chiến sĩ bị thương ở chân, Bác dừng lại rất lâu, hỏi xem vết thương đã đỡ chưa, thuốc men có đủ không.

Đến một chiến sĩ trẻ đang nằm vì sốt rét nặng, Bác ngồi xuống bên cạnh, đặt tay lên trán anh rồi hỏi nhỏ:
“Chú tên là gì?”

Chiến sĩ xúc động, cố gắng ngồi dậy trả lời. Bác liền nhẹ nhàng bảo:
“Chú cứ nằm nghỉ, ráng giữ sức để còn đánh giặc lâu dài.”

Theo lời Đại tướng, lúc ấy không khí trong lán rất lặng. Ai cũng cảm nhận được sự chân thành trong từng cử chỉ của Bác. Bác không hỏi những điều lớn lao, mà hỏi những điều thiết thân nhất với đời sống của người lính.

Sau khi đi thăm hết các lán, Bác quay sang trao đổi với Đại tướng Võ Nguyên Giáp và các cán bộ chỉ huy. Bác nhấn mạnh rằng đánh giặc lâu dài thì trước hết phải chăm lo sức khỏe cho bộ đội. Bác nói:
“Bộ đội có khỏe thì mới đánh được giặc. Không được để anh em ốm mà không biết.”

Theo Đại tướng, Bác còn dặn phải ghi chép cụ thể danh sách những chiến sĩ đang bị ốm, bị thương để có kế hoạch điều trị, không được coi đó là việc nhỏ. Bác nhắc rằng mỗi chiến sĩ đều là con em của nhân dân, mất một người là mất đi một phần máu thịt của cách mạng.

Điều khiến Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhớ mãi là khi chuẩn bị rời đơn vị, Bác quay lại hỏi:
“Nãy Bác hỏi tên mấy chú ốm, các chú đã ghi lại chưa?”

Khi biết cán bộ đã ghi chép đầy đủ, Bác gật đầu hài lòng. Theo lời Đại tướng, đó không phải là câu hỏi xã giao. Bác thực sự muốn biết và muốn chắc chắn rằng sự quan tâm ấy được tiếp nối bằng hành động cụ thể, chứ không chỉ dừng lại ở lời hỏi thăm.

Sau chuyến thăm ấy, tinh thần của đơn vị lên rất cao. Nhiều chiến sĩ kể lại rằng họ chưa từng nghĩ Chủ tịch nước lại có thể ngồi xuống hỏi chuyện mình một cách gần gũi đến vậy. Với họ, Bác Hồ không còn là hình ảnh xa vời, mà là một người cha, người bác trong gia đình lớn của quân đội.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại câu chuyện này, Đại tướng Võ Nguyên Giáp khẳng định rằng chính sự quan tâm đến từng con người cụ thể đã tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn cho quân đội ta. Bác Hồ hiểu rằng chiến tranh không chỉ là chiến lược và vũ khí, mà còn là con người. Muốn thắng, trước hết phải trân trọng con người.

Câu chuyện Bác Hồ hỏi tên từng chiến sĩ, qua một nhân chứng duy nhất là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đã khắc họa rõ nét phong cách lãnh đạo đầy nhân văn của Người. Từ những việc rất giản dị, Bác đã gieo vào lòng bộ đội niềm tin, sự ấm áp và ý chí chiến đấu bền bỉ – những yếu tố góp phần làm nên thắng lợi của cách mạng Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn