Bài viết

Câu chuyện: Bác Hồ sửa từng câu chữ – lời kể của ông Phạm Văn Đồng

Ninh Bình21/04/2026Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi tỉnh Ninh Bình (Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: Bác Hồ sửa từng câu chữ – lời kể của ông Phạm Văn Đồng

Ông Phạm Văn Đồng, người học trò gần gũi và là cộng sự thân cận của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong suốt nhiều năm, từng kể lại rằng điều khiến ông khâm phục nhất ở Bác không chỉ là tầm nhìn chiến lược, mà còn là sự cẩn trọng đến từng câu chữ trong công việc. Một câu chuyện liên quan đến việc Bác Hồ sửa một bản diễn văn quan trọng đã để lại cho ông bài học sâu sắc về trách nhiệm của người lãnh đạo trước nhân dân.

Theo lời kể của ông Phạm Văn Đồng, vào đầu những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, trong hoàn cảnh chiến tranh gian khổ, Trung ương chuẩn bị một bài diễn văn để gửi tới đồng bào cả nước nhằm kêu gọi đoàn kết, giữ vững niềm tin vào thắng lợi. Ông Phạm Văn Đồng được giao soạn thảo bản dự thảo đầu tiên và trình lên Bác Hồ xem xét.

Bản dự thảo được viết rất công phu, câu chữ hùng hồn, thể hiện tinh thần quyết tâm và ý chí chiến đấu mạnh mẽ. Ông Phạm Văn Đồng tin rằng nội dung đã đầy đủ, chỉ cần chỉnh sửa nhỏ. Tuy nhiên, khi đọc xong, Bác Hồ không nhận xét ngay, mà lặng lẽ lấy bút chì, bắt đầu sửa từng đoạn.

Theo lời ông Đồng, Bác sửa rất chậm, mỗi câu đều đọc lại nhiều lần. Có những chỗ Bác chỉ thay một từ, có chỗ Bác gạch bỏ cả câu dài để thay bằng một câu ngắn hơn, dễ hiểu hơn. Thấy vậy, ông Phạm Văn Đồng ban đầu hơi ngạc nhiên, vì cho rằng trong hoàn cảnh chiến tranh, điều quan trọng là tinh thần chung, không nhất thiết phải quá cầu toàn về câu chữ.

Nhận ra suy nghĩ ấy, Bác Hồ ngẩng lên và nói với ông bằng giọng rất ôn tồn:

“Viết cho ai đọc thì phải nghĩ đến người đó. Đồng bào mình còn nhiều người ít chữ, viết dài, viết khó thì họ không hiểu.”

Theo lời kể của ông Phạm Văn Đồng, Bác giải thích rằng mỗi lời kêu gọi gửi đến nhân dân đều là mệnh lệnh của trái tim, nếu dân không hiểu thì lời nói ấy trở nên vô nghĩa. Vì vậy, Bác luôn ưu tiên sự rõ ràng, giản dị hơn là những câu chữ hoa mỹ.

Có đoạn trong bản dự thảo dùng nhiều thuật ngữ chính trị, Bác Hồ gạch bỏ và thay bằng những từ rất đời thường. Bác nói:

“Nói sao để bà cụ ở quê cũng hiểu, anh chiến sĩ ngoài mặt trận cũng hiểu, thì mới là nói đúng.”

Sau khi sửa xong, Bác đưa bản thảo lại cho ông Phạm Văn Đồng và dặn ông đọc lại thật kỹ. Ông kể rằng khi đọc lại, ông mới nhận ra bài diễn văn ngắn hơn nhiều so với bản ban đầu, nhưng ý nghĩa lại sâu sắc hơn, lời lẽ gần gũi, dễ đi vào lòng người hơn rất nhiều.

Điều khiến ông Phạm Văn Đồng xúc động nhất là thái độ của Bác trong suốt quá trình ấy. Bác không hề phê bình ông viết chưa tốt, cũng không áp đặt suy nghĩ của mình. Bác chỉ lặng lẽ sửa và giải thích bằng những lý lẽ rất giản dị, khiến người nghe tự thấy mình cần thay đổi.

Sau này, khi bài diễn văn được công bố và nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ của nhân dân, ông Phạm Văn Đồng càng thấm thía bài học ấy. Ông nhận ra rằng sức mạnh của ngôn từ không nằm ở sự cầu kỳ, mà nằm ở khả năng chạm tới trái tim của người dân bình thường.

Nhiều năm sau, trong hồi ức của mình, ông Phạm Văn Đồng khẳng định rằng Bác Hồ luôn coi trọng từng câu chữ bởi Bác hiểu rõ trách nhiệm của người lãnh đạo trước nhân dân. Với Bác, nói sai, nói khó hiểu cũng là một dạng thiếu trách nhiệm. Chính vì thế, Bác luôn tự rèn luyện mình để nói đúng, nói trúng và nói dễ hiểu.

Câu chuyện Bác Hồ sửa từng câu chữ, qua một nhân chứng duy nhất là ông Phạm Văn Đồng, không chỉ phản ánh phong cách làm việc khoa học và cẩn trọng của Bác, mà còn cho thấy tư tưởng “lấy dân làm gốc” thấm sâu trong từng hành động. Từ một bản diễn văn nhỏ, Bác đã dạy cho những người xung quanh một bài học lớn: người lãnh đạo chân chính phải luôn nói và viết vì nhân dân, cho nhân dân, và chịu trách nhiệm trước từng lời mình nói ra.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn