Câu chuyện: Bác Hồ trả lời thư thiếu nhi – lời kể của bà Nguyễn Thị Bình
Câu chuyện: Bác Hồ trả lời thư thiếu nhi – lời kể của bà Nguyễn Thị Bình
Trong ký ức của bà Nguyễn Thị Bình – nguyên Phó Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam – Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là một nhà lãnh đạo lớn, mà còn là người luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho thế hệ trẻ. Một câu chuyện xảy ra trong những năm đầu xây dựng miền Bắc xã hội chủ nghĩa đã để lại cho bà một ấn tượng sâu sắc về tấm lòng và tinh thần trách nhiệm của Bác đối với thiếu nhi.
Theo lời kể của bà Nguyễn Thị Bình, vào cuối những năm 1950, khi bà đang công tác tại cơ quan Trung ương, mỗi ngày Bác Hồ nhận được rất nhiều thư từ của nhân dân gửi về, trong đó có rất nhiều lá thư của thiếu nhi từ khắp các vùng miền. Có em viết thư kể chuyện học tập, có em kể về gia đình nghèo khó, có em chỉ đơn giản là hỏi thăm sức khỏe Bác. Khối lượng thư rất lớn, nên nhiều cán bộ cho rằng chỉ cần chọn lọc một số thư tiêu biểu để trả lời là đủ.
Một lần, trong cuộc họp bàn về công việc văn phòng, bà Nguyễn Thị Bình đề xuất phân loại thư và chỉ báo cáo những thư quan trọng, còn thư của thiếu nhi thì tổng hợp chung. Nghe xong, Bác Hồ không nói gì ngay. Theo lời bà Bình, Bác trầm ngâm một lúc rồi nhẹ nhàng hỏi:
“Các cháu viết thư cho Bác, nếu Bác không trả lời thì các cháu sẽ nghĩ thế nào?”
Câu hỏi ấy khiến bà Nguyễn Thị Bình sững lại. Bà kể rằng lúc đó bà mới nhận ra mình đã nhìn vấn đề từ góc độ công việc hành chính, mà quên mất ý nghĩa tinh thần của những lá thư đối với các em nhỏ. Bác Hồ tiếp tục nói rằng thiếu nhi viết thư không phải để báo cáo thành tích, mà vì tin tưởng và coi Bác như người thân. Nếu không nhận được hồi âm, các em có thể buồn và thất vọng.
Từ đó, theo lời bà Nguyễn Thị Bình, Bác yêu cầu mọi lá thư của thiếu nhi gửi đến đều phải được đọc, và nếu không thể trả lời từng lá, thì cũng phải có thư chung, hoặc gửi lời nhắn lại qua tổ chức địa phương. Có những tối, sau giờ làm việc, Bác vẫn ngồi đọc thư thiếu nhi, vừa đọc vừa hỏi cán bộ về hoàn cảnh của từng em.
Bà Nguyễn Thị Bình kể lại rằng có lần Bác đọc một lá thư của một em nhỏ ở vùng nông thôn, viết bằng chữ còn nguệch ngoạc, kể rằng em phải đi bộ rất xa để đến trường và mong sau này được học cao để giúp nước. Đọc xong, Bác lặng im khá lâu rồi bảo bà ghi chú lại địa chỉ, nhờ địa phương quan tâm hơn đến việc học của em. Bác nói:
“Các cháu là chủ nhân tương lai của đất nước, không chăm lo từ bây giờ thì sau này hối cũng không kịp.”
Theo lời bà Bình, điều khiến bà cảm động nhất là Bác Hồ không coi việc trả lời thư thiếu nhi là việc phụ, mà là một phần quan trọng trong công việc của người đứng đầu đất nước. Giữa muôn vàn vấn đề lớn như kinh tế, quốc phòng, ngoại giao, Bác vẫn dành thời gian cho những điều tưởng như rất nhỏ, nhưng lại có ý nghĩa lâu dài đối với sự hình thành nhân cách con người.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại câu chuyện này, bà Nguyễn Thị Bình khẳng định rằng chính từ cách Bác đối xử với thiếu nhi, bà học được bài học sâu sắc về tầm nhìn chiến lược của một nhà lãnh đạo. Bác không chỉ lo cho hiện tại, mà luôn nghĩ đến tương lai của dân tộc thông qua việc chăm lo, bồi dưỡng thế hệ trẻ.
Câu chuyện Bác Hồ trả lời thư thiếu nhi, qua một nhân chứng duy nhất là bà Nguyễn Thị Bình, cho thấy Hồ Chí Minh không chỉ là lãnh tụ của thời chiến, mà còn là người gieo mầm cho tương lai. Từ những lá thư nhỏ bé, Bác đã thể hiện một tư tưởng lớn: xây dựng đất nước phải bắt đầu từ con người, và con người phải được nuôi dưỡng bằng sự quan tâm chân thành ngay từ khi còn thơ ấu.


