Bài viết

Câu chuyện: Bác Hồ xin lỗi người bảo vệ

Ninh Bình21/04/2026Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV Khai thác công trình thủy lợi tỉnh Ninh Bình (Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV Khai thác công trình thủy lợi tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: Bác Hồ xin lỗi người bảo vệ – lời kể của ông Trần Viết Hoàn

Ông Trần Viết Hoàn, nguyên là chiến sĩ cảnh vệ làm nhiệm vụ bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh trong nhiều năm, từng kể lại một câu chuyện nhỏ nhưng khiến ông nhớ mãi suốt cuộc đời. Đó là lần Bác Hồ chủ động xin lỗi một người bảo vệ vì cho rằng mình đã làm anh lo lắng trong khi thi hành nhiệm vụ.

Theo lời ông Trần Viết Hoàn, vào một buổi tối những năm cuối thập niên 1950, sau khi làm việc muộn, Bác Hồ vẫn chưa đi nghỉ mà lặng lẽ ra ngoài dạo quanh khu vườn Phủ Chủ tịch. Hôm ấy trời tối, gió mát, Bác đi rất nhẹ, không gọi ai đi cùng. Lúc đó, tổ cảnh vệ đã đổi ca, ông Hoàn là người trực chính.

Một lúc sau không thấy Bác trong nhà, ông Hoàn bắt đầu lo lắng. Theo quy định, mọi di chuyển của Bác đều phải được bảo vệ nắm rõ. Ông cùng đồng đội chia nhau tìm quanh khu nhà và khu vườn. Khi phát hiện Bác đang đứng ngắm cây ở một góc vườn xa, ông Hoàn vội chạy tới, vừa mừng vừa lo.

Theo lời ông kể, ông lễ phép thưa với Bác rằng lần sau Bác đi đâu nên báo để anh em cảnh vệ tiện bảo vệ. Ông nói bằng giọng rất cẩn trọng vì sợ làm phật ý Bác. Nhưng điều khiến ông bất ngờ là Bác không hề trách móc, cũng không tỏ ra khó chịu.

Bác Hồ nhìn ông Hoàn, mỉm cười hiền hậu rồi nói:
“Bác xin lỗi chú. Bác đi dạo mà quên báo, làm các chú lo.”

Nghe đến đó, ông Trần Viết Hoàn vô cùng xúc động. Theo lời ông, ông chưa từng nghĩ Chủ tịch nước lại có thể nói lời xin lỗi với một chiến sĩ bảo vệ như mình. Ông vội vàng thưa rằng đó là trách nhiệm của cảnh vệ, Bác không cần phải xin lỗi. Nhưng Bác Hồ lắc đầu và nói tiếp:
“Các chú làm nhiệm vụ đã vất vả, Bác không nên làm các chú lo thêm.”

Trên đường quay về nhà, Bác còn hỏi ông Hoàn về công việc trực đêm có mệt không, ăn uống có đủ không, gia đình ở quê có ổn không. Những câu hỏi rất đời thường, nhưng theo lời ông Hoàn, chính sự quan tâm ấy khiến anh em cảnh vệ cảm thấy được tôn trọng và có thêm trách nhiệm với công việc của mình.

Sau lần đó, Bác Hồ luôn giữ thói quen báo trước mỗi khi ra ngoài, dù chỉ là đi dạo quanh vườn. Có hôm làm việc khuya, Bác vẫn gọi cảnh vệ lại dặn rằng Bác sẽ ra ngoài ít phút. Theo ông Hoàn, Bác nói rất rõ:
“Làm việc gì liên quan đến người khác thì phải nghĩ đến người khác.”

Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện này, ông Trần Viết Hoàn cho rằng đây là bài học lớn nhất ông học được từ Bác Hồ. Với Bác, không có khái niệm “chức vụ cao thì không cần xin lỗi”. Ngược lại, Bác luôn tự đặt mình ngang hàng với mọi người, tôn trọng người khác bằng hành động cụ thể.

Ông Hoàn kể rằng chính phong cách ấy đã ảnh hưởng sâu sắc đến toàn bộ đội ngũ cảnh vệ. Anh em không chỉ coi việc bảo vệ Bác là nhiệm vụ, mà còn là trách nhiệm xuất phát từ tình cảm và sự kính trọng. Ai cũng cố gắng làm tốt hơn, cẩn thận hơn, vì không muốn phụ lòng tin của Bác.

Theo ông Trần Viết Hoàn, trong suốt thời gian làm nhiệm vụ, ông chứng kiến nhiều hành động giản dị nhưng giàu ý nghĩa của Bác Hồ. Tuy nhiên, câu chuyện Bác xin lỗi người bảo vệ vẫn là điều ông nhớ rõ nhất, bởi nó cho thấy một nhân cách lớn được thể hiện qua những việc rất nhỏ.

Câu chuyện Bác Hồ xin lỗi người bảo vệ, qua một nhân chứng duy nhất là ông Trần Viết Hoàn, không chỉ phản ánh sự khiêm nhường và tôn trọng con người của Bác, mà còn để lại bài học sâu sắc về cách ứng xử trong đời sống và công việc. Một người lãnh đạo chân chính không chỉ được kính trọng vì quyền lực, mà vì cách họ đối xử với những người xung quanh. Và chính từ những điều giản dị ấy, hình ảnh Hồ Chí Minh trở nên gần gũi, bền vững trong lòng nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn