Câu chuyện bác Trần Ngọc Thổ
17 tuổi, chàng trai Trần Ngọc Thổ chọn khoác ba lô lên đường, bước vào quân ngũ bằng một quyết định giản dị: "Khi Tổ quốc cần, người trẻ không thể đứng ngoài".
Quyết định ấy đã mở ra một hành trình binh nghiệp kéo dài trọn cả đời người. Chàng trai ấy bước vào chiến tranh với hành trang không nhiều hơn lòng yêu nước trong sáng và niềm tin son sắt vào lý tưởng cách mạng. Tuổi thanh xuân của ông gắn liền với quân ngũ hành quân, trận mạc và những thời khắc sinh tử giữa bom đạn.
Nhớ lại thời khắc quyết định cả cuộc đời của mình, ông Thổ kể: "Thời điểm đó miền Bắc xây dựng xã hội chủ nghĩa, miền Nam đang bị chiếm đóng, vì thế phải giải phóng dân tộc để thống nhất đất nước. Đó là ước mơ lớn nhất và duy nhất của chúng tôi ngày đó, không có ước mơ nào khác ngoài chiến đấu bảo vệ Tổ quốc và giải phóng dân tộc".
Chính vì thế, cả lớp ông lúc đấy có đến hơn hai phần ba đều nghỉ học và tình nguyện lên đường đi bộ đội để chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. "Nhìn cảnh đất nước mình nhà tan cửa nát hết thì học hành gì. Khi ấy một người chú đã hy sinh, một chú thì đang chiến đấu ở mặt trận Quảng Trị nên tôi được tiêu chuẩn ở nhà để chăm lo bà nội. Nhưng lúc đó tôi nghĩ xã hội có thể lo được cho bà, đánh giặc để giải phóng dân tộc mới là quan trọng nhất. Vì thế tôi lên đường", ông kể.
Ở độ tuổi ngoài "thất thập cổ lai hy", giọng ông vẫn rắn chắc và đầy hào khí, như khẳng định rằng dù chiến tranh có thể lấy đi của ông biết bao người đồng đội anh dũng, để lại trong ông những vết thương in hằn khắp thân thể, nhưng không thể nào đánh gục được tinh thần của người chiến sĩ cách mạng.
Suốt cuộc đời binh nghiệp, ông đã trực tiếp tham gia hàng trăm trận đánh lớn nhỏ trên khắp các chiến trường ác liệt. Ông đi qua kháng chiến chống Mỹ, trải qua những trận đánh trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc; tham gia làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc chiến trường biên giới Tây Nam. Mỗi mặt trận là một thử thách mới, mỗi trận đánh là một lần đối diện ranh giới sống - chết nhưng chưa một lần ông mảy may run sợ.



