Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện: BÀN TAY GIỮ PHÁO

Ninh Bình27/04/2026Đỗ Thế Anh (10A2 THPT Xuân Trường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện được kể lại từ lời của bác Lê Văn Thuyên (sinh năm 1959), một cựu chiến binh đã trực tiếp tham gia chiến đấu trong những năm tháng kháng chiến. Kí ức mà bác nhớ nhất là nhiệm vụ kéo pháo trong một đêm lạnh buốt giữa núi rừng Tây Bắc.

Bác kể rằng, bác vẫn nhớ đêm hôm ấy một đêm lạnh buốt giữa núi rừng Tây Bắc, khi đơn vị nhận nhiệm vụ kéo pháo vào trận địa. Con đường dốc cao, trơn trượt vì mưa, lại hẹp đến mức chỉ cần sơ sẩy là có thể trượt xuống vực sâu.

Khẩu pháo nặng hàng tấn, đơn vị phải dùng dây thừng buộc lại, hàng chục người cùng kéo. Người phía trước gò lưng kéo, người phía sau ghì chặt để giữ pháo không trôi. Mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn thận, bởi chỉ cần trượt chân một chút thôi, hậu quả sẽ không thể lường được.

Có lúc, bánh pháo bị sa xuống bùn. Tất cả phải dừng lại, dồn hết sức lực, hô vang một tiếng rồi cùng kéo. Dây thừng căng ra, tay ai cũng rớm máu nhưng không một ai buông tay. Mồ hôi hòa với bùn đất, áo quần ướt sũng, nhưng ánh mắt ai cũng quyết tâm.

Đang kéo thì bất ngờ khẩu pháo trượt mạnh xuống phía sau, khiến cả đội hình chao đảo. Bác và mấy anh em phía sau vội lao vào ghì lại. Vai đau nhói, chân trượt đi một đoạn, nhưng mọi người vẫn cố giữ. Bởi nếu buông tay, khẩu pháo sẽ lao xuống vực, bao công sức sẽ mất hết. Cuối cùng, sau nhiều giờ vật lộn, đơn vị cũng đưa được khẩu pháo vào vị trí an toàn. Khi đó, bác gần như kiệt sức, nằm vật xuống đất mà thở dốc. Nhìn lên bầu trời đêm, bác thấy nhẹ nhõm đến lạ vì tất cả đã làm được.

Sau này, khi trận đánh diễn ra, chính những khẩu pháo ấy đã góp phần làm nên chiến thắng. Mỗi lần nhớ lại, bác vẫn luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé của mình vào chiến thắng lịch sử ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn