CÂU CHUYỆN: BÁT CƠM GIỮA MÙA GIẶC - NĐC
Bà Hòa năm nay đã ngoài tám mươi, mái tóc bạc trắng. Mỗi lần nhắc lại thời kháng chiến, bà chỉ cười hiền:
Bà Hòa năm nay đã ngoài tám mươi, mái tóc bạc trắng. Mỗi lần nhắc lại thời kháng chiến, bà chỉ cười hiền:
“Ngày đó, cái ăn còn thiếu… nhưng tình người thì không bao giờ thiếu.” Năm 1952, khi cuộc kháng chiến chống Pháp đang diễn ra ác liệt, bà Hòa mới mười chín tuổi. Bà tham gia dân công hỏa tuyến, chuyên vận chuyển lương thực tiếp tế cho bộ đội. “Công việc của bọn bác là gùi gạo, tải đạn… đi suốt đêm, tránh máy bay địch,” bà kể. Một đêm mưa rét, đường trơn trượt, bà cùng đoàn dân công gùi gạo băng qua rừng để kịp tiếp tế cho bộ đội phía trước. “Đi mãi, đến gần sáng thì gặp một đơn vị bộ đội vừa hành quân về. Ai cũng mệt, có người còn bị thương.” Bà mở túi, lấy ra nắm cơm duy nhất còn lại. Đó là phần ăn dành cho cả ngày hôm sau. Trước mặt bà là một người lính trẻ, gương mặt tái nhợt vì đói và mệt. Không chút do dự, bà đưa bát cơm cho anh. “Cháu ăn đi, còn sức mà đánh giặc,” bà nói. Người lính ngập ngừng:
“Còn bà thì sao?” Bà chỉ cười:
“Bác quen rồi.” Anh lính nhận bát cơm, ăn vội vàng. Đôi mắt đỏ hoe, không rõ vì mệt hay vì xúc động. “Lúc đó, bác không thấy mình đói nữa,” bà Hòa kể, giọng nhẹ nhàng, “chỉ thấy ấm lòng.” Vài tháng sau, trong một lần tiếp tế khác, bà tình cờ gặp lại đơn vị ấy. Người lính năm xưa nhận ra bà, chạy đến nắm chặt tay: “Nhờ bát cơm của bác hôm đó… cháu mới còn đứng đây.” Bà Hòa cười, nước mắt lăn trên má:
“Còn sống là tốt rồi con ạ…” Chiến tranh qua đi, bà trở về với cuộc sống bình dị. Nhưng ký ức về bát cơm giữa mùa giặc vẫn còn nguyên vẹn. “Ngày đó, ai cũng sẵn sàng nhường nhau miếng ăn, sẻ chia từng chút một,” bà nói, “vì ai cũng tin… đất nước rồi sẽ thắng.” Câu chuyện giản dị, không tiếng súng, không bom đạn dữ dội. Nhưng chính những con người như bà Hòa, với những việc làm nhỏ bé mà lớn lao, đã góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc trong những năm tháng gian khó.



