câu chuyện Bát cơm giữa rừng
Năm 1969, đơn vị của anh Tân hành quân sâu trong rừng Trường Sơn để vào chiến trường miền Nam.
Những ngày ấy vô cùng gian khổ.
Lương thực thiếu thốn, mưa rừng kéo dài khiến ai cũng mệt mỏi.
Có hôm cả đơn vị chỉ còn ít gạo đủ nấu một nồi cháo loãng.
Sau nhiều ngày hành quân liên tục, chiến sĩ trẻ tên Lâm bị sốt rét nặng.
Anh nằm co ro bên gốc cây, người run lên vì lạnh và đói.
Nhìn đồng đội như vậy, ai cũng lo lắng.
Tối hôm ấy, đơn vị chia phần cơm ít ỏi còn lại cho từng người.
Anh Tân nhận bát cơm của mình rồi lặng lẽ mang tới cho Lâm.
Lâm yếu ớt nói:
– Anh ăn đi… em không sao đâu…
Anh Tân mỉm cười:
– Có sức mới đi tiếp được chứ.
Nói rồi anh đặt bát cơm vào tay đồng đội.
Không chỉ anh Tân, nhiều chiến sĩ khác cũng lặng lẽ san sẻ phần ăn của mình cho người bệnh.
Nhờ sự chăm sóc của đồng đội, vài ngày sau Lâm dần khỏe lại.
Anh xúc động nghẹn ngào:
– Nếu không có mọi người chắc em không vượt qua nổi.
Anh Tân vỗ vai bạn:
– Đồng đội với nhau phải biết thương nhau.
Một đêm khác, đơn vị dừng chân gần một bản làng nhỏ.
Người dân biết bộ đội hành quân qua nên mang sắn luộc và nước suối ra giúp.
Một cụ già nhìn những người lính gầy gò mà rưng rưng nước mắt:
– Các con ăn đi cho có sức đánh giặc.
Cả đơn vị xúc động trước tình cảm của bà con.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, những bát cơm sẻ chia như thế đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao người lính.
Đó không chỉ là thức ăn mà còn là tình đồng đội, tình quân dân ấm áp giữa bom đạn chiến tranh.
Ngày đất nước hòa bình, mỗi lần gặp lại nhau, các cựu chiến binh vẫn nhắc về “bát cơm giữa rừng” với niềm xúc động sâu sắc.
Bài học rút ra:
Sự sẻ chia và tình yêu thương giữa con người với nhau chính là nguồn sức mạnh lớn lao giúp vượt qua mọi khó khăn gian khổ.


