Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện bên dòng Thạch Hãn: Người lính trở về nhặt hài cốt đồng đội

Mỗi dịp tháng Bảy, bên dòng Sông Thạch Hãn lại lặng lẽ những vòng hoa và ánh nến tri ân. Ít ai biết rằng suốt nhiều năm sau chiến tranh, có một người cựu binh âm thầm trở lại nơi này để tìm kiếm, quy tập hài cốt đồng đội – ông Nguyễn Văn Tư, một chiến sĩ từng chiến đấu trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị năm 1972.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi dịp tháng Bảy, bên dòng Sông Thạch Hãn lại lặng lẽ những vòng hoa và ánh nến tri ân. Ít ai biết rằng suốt nhiều năm sau chiến tranh, có một người cựu binh âm thầm trở lại nơi này để tìm kiếm, quy tập hài cốt đồng đội – ông Nguyễn Văn Tư, một chiến sĩ từng chiến đấu trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị năm 1972. Ông Tư nhập ngũ khi mới tròn hai mươi tuổi. Mùa hè đỏ lửa năm ấy, đơn vị ông bám trụ trong Thành Cổ giữa mưa bom bão đạn. Nhiều đồng đội đã ngã xuống, có người còn rất trẻ, chưa kịp gửi về nhà một lá thư cuối. Sau ngày hòa bình, trở về quê lập gia đình, nhưng ký ức chiến trường chưa bao giờ nguôi ngoai. Ông thường mơ thấy đồng đội gọi tên mình giữa khói lửa. Năm 1995, trong một chuyến thăm lại chiến trường xưa, ông quyết định ở lại thêm vài ngày để cùng đội quy tập tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Từ đó, năm nào ông cũng trở lại Quảng Trị, mang theo cuốn sổ tay cũ ghi tên những người đã cùng chiến đấu. Ông lội xuống những bãi bồi ven sông, đào từng tấc đất quanh Thành Cổ, hỏi thăm người dân về những vị trí nghi có mộ liệt sĩ chưa xác định danh tính. Có lần, sau nhiều ngày tìm kiếm dưới cái nắng bỏng rát, ông và đội quy tập phát hiện một bộ hài cốt cùng chiếc lược nhôm khắc tên. Nhìn dòng chữ mờ nhòe, ông lặng người nhận ra đó là người bạn thân từng chia chung bi đông nước năm nào. Ông bật khóc giữa đồng đất lặng gió. “Còn tìm được là còn may mắn,” ông nói, “vì nhiều người đã hòa vào đất mẹ, vào dòng Thạch Hãn”. Đến nay, dù tuổi đã cao, ông Tư vẫn giữ lời hứa với đồng đội: còn sức là còn trở lại. Ông không nhận mình là anh hùng, chỉ nói rằng đó là “món nợ nghĩa tình”. Câu chuyện của ông là minh chứng cho một điều giản dị mà sâu sắc: chiến tranh có thể đã lùi xa, nhưng ký ức và trách nhiệm với đồng đội thì không bao giờ kết thúc. Bên dòng Thạch Hãn hiền hòa hôm nay, có những con người vẫn âm thầm giữ trọn lời thề năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn