CÂU CHUYỆN BÊN MÀU ÁO XANH NGƯỜI LÍNH KỂ CHUYỆN VỚI ĐOÀN VIÊN
CÂU CHUYỆN BÊN MÀU ÁO XANH NGƯỜI LÍNH KỂ CHUYỆN VỚI ĐOÀN VIÊN

CÂU CHUYỆN BÊN MÀU ÁO XANH NGƯỜI LÍNH KỂ CHUYỆN VỚI ĐOÀN VIÊN
Hôm ấy, tôi ngồi giữa những người trẻ trong màu áo xanh đoàn viên. Nhìn các cháu trò chuyện, cười nói và hào hứng tham gia hoạt động, tôi bỗng nhớ về mình của những năm tháng tuổi trẻ.
Tôi tên là Nông Trần Tiền, sinh năm 1947, quê ở xã Minh Ngọc, tỉnh Tuyên Quang.
Tôi đã từng là một người thanh niên như các cháu.
Chỉ có điều, tuổi trẻ của chúng tôi diễn ra trong chiến tranh.
Ngày ấy, khi đất nước đang trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nhiều thanh niên lên đường làm nhiệm vụ. Tôi cũng vậy.
Ngày rời quê, tôi mang theo nỗi nhớ gia đình và quê hương.
Tôi không biết phía trước sẽ có những gì.
Tôi chỉ biết mình phải cố gắng.
Những năm tháng trong quân ngũ đã dạy tôi rất nhiều điều.
Tôi học cách sống kỷ luật.
Học cách chịu đựng khó khăn.
Học cách đoàn kết.
Và quan trọng nhất, tôi học được rằng khi mọi người cùng chung một mục tiêu thì sức mạnh sẽ lớn hơn rất nhiều.
Tôi nhớ những người đồng đội của mình.
Có những người cùng tôi đi qua những ngày tháng gian khổ. Có những người chỉ gặp trong một khoảng thời gian ngắn nhưng để lại những kỷ niệm không thể quên.
Có người đã trở về.
Có người đã nằm lại.
Mỗi khi nhớ đến họ, tôi càng trân trọng cuộc sống hôm nay.
Tôi kể với các cháu:
“Các cháu đang có một điều mà thế hệ chúng tôi từng mong ước, đó là được sống trong hòa bình.”
Các cháu im lặng lắng nghe.
Tôi nói tiếp:
“Hòa bình không có nghĩa là chúng ta được phép sống thờ ơ.”
Bởi đất nước hôm nay vẫn cần sức trẻ.
Không phải sức trẻ để cầm súng như thế hệ chúng tôi ngày trước, mà là sức trẻ của tri thức, của sáng tạo, của lao động và tinh thần cống hiến.
Quê hương cần những người trẻ biết nghĩ.
Đất nước cần những người trẻ dám làm.
Cộng đồng cần những người trẻ biết sẻ chia.
Tôi nhìn màu áo xanh của các cháu và thấy trong lòng mình có một niềm tin.
Tôi tin rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ tiếp tục viết những câu chuyện đẹp của quê hương.
Nếu chúng tôi ngày trước đã góp một phần tuổi trẻ để bảo vệ đất nước, thì hôm nay các cháu hãy góp tuổi trẻ của mình để xây dựng đất nước.
Hãy học tập tốt.
Hãy sống tử tế.
Hãy có trách nhiệm.
Hãy dám ước mơ và dám hành động.
Đừng để tuổi trẻ trôi qua vô ích.
Bởi đến một ngày, khi tóc đã bạc như tôi hôm nay, các cháu sẽ nhìn lại và hiểu rằng điều quý giá nhất không phải mình đã có bao nhiêu, mà là mình đã làm được gì cho gia đình, cho quê hương và cho đất nước.
Tôi đã kể xong câu chuyện của mình.
Các cháu lại tiếp tục những hoạt động của tuổi trẻ.
Tôi ngồi nhìn theo màu áo xanh đang khuất dần.
Trong lòng tôi chợt thấy ấm áp.
Bởi tôi biết, ngọn lửa của tuổi trẻ chưa bao giờ tắt.
Nó chỉ được trao từ thế hệ này sang thế hệ khác.



