Câu chuyện bên ngọn đồi 47
Ông Tự từng chiến đấu ở ngọn đồi 47—một vị trí chiến lược bị giành giật suốt nhiều năm. Ông kể: “Đồi không cao nhưng mỗi tấc đất đều nhuộm mồ hôi, máu và quyết tâm của hai bên.” Có ngày, họ đổi vị trí ba lần trong cùng một buổi chiều. Đạn bay nghe như mưa đá. Đêm xuống, họ tranh thủ đào hầm mới, lót thêm đất, chia nhau từng hớp nước. Người bị thương nhẹ vẫn nắm chắc tay súng vì “còn đứng được là còn chiến đấu”. Trong một trận đánh, người bạn thân nhất của ông—anh Bình—dùng thân mình che cho ôn
Ông Tự từng chiến đấu ở ngọn đồi 47—một vị trí chiến lược bị giành giật suốt nhiều năm. Ông kể: “Đồi không cao nhưng mỗi tấc đất đều nhuộm mồ hôi, máu và quyết tâm của hai bên.”
Có ngày, họ đổi vị trí ba lần trong cùng một buổi chiều. Đạn bay nghe như mưa đá. Đêm xuống, họ tranh thủ đào hầm mới, lót thêm đất, chia nhau từng hớp nước. Người bị thương nhẹ vẫn nắm chắc tay súng vì “còn đứng được là còn chiến đấu”.
Trong một trận đánh, người bạn thân nhất của ông—anh Bình—dùng thân mình che cho ông khỏi lựu đạn. Khi đưa Bình xuống đồi, anh chỉ kịp nói: “Tự… nhớ sống nghe.”
Nhiều thập kỷ trôi qua, mỗi lần trở lại ngọn đồi nhỏ ấy, ông Tự đứng rất lâu. “Không phải nhớ chiến tranh,” ông nói, “mà nhớ những con người đã làm nên hòa bình bằng cả cuộc đời họ.”


