Câu chuyện bến phà trên sông Nhật Lệ
Ông Hải tham gia lực lượng thanh niên xung phong năm 1966, khi mới 19 tuổi. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là đảm bảo giao thông qua sông Nhật Lệ, vận chuyển hàng hóa, sửa chữa cầu phà và hỗ trợ bộ đội trong khu vực. Thời điểm đó, cầu và bến phà trên sông Nhật Lệ liên tục trở thành mục tiêu đánh phá của không quân Mỹ nhằm làm gián đoạn tuyến vận tải.
Ông kể rằng, ban ngày, máy bay trinh sát thường xuyên xuất hiện, nên mọi hoạt động phải hạn chế. Công việc chính được thực hiện vào ban đêm. Dưới ánh đèn dầu le lói, ông cùng đồng đội chèo thuyền, vận chuyển lương thực, vũ khí và đưa bộ đội qua sông. Dòng nước chảy xiết, trời tối, lại luôn có nguy cơ bị phát hiện, khiến mỗi chuyến đi đều đầy rủi ro.
Một kỷ niệm khiến ông không thể quên là vào năm 1968, khi đang cùng tổ công tác đưa hàng qua sông thì bất ngờ bị máy bay phát hiện. Tiếng còi báo động vang lên, ngay sau đó là loạt bom dội xuống khu vực bến phà. Nước sông dâng lên, sóng đánh mạnh, thuyền chao đảo. Ông và đồng đội phải nhanh chóng chèo vào bờ, tìm nơi ẩn nấp. Khi quay lại, nhiều phương tiện đã bị hư hại, nhưng họ vẫn tiếp tục công việc ngay trong đêm.
Ngoài vận chuyển, lực lượng thanh niên xung phong còn phải sửa chữa bến phà, lấp hố bom và đảm bảo tuyến đường dẫn ra sông luôn thông suốt. Có những ngày, vừa sửa xong một đoạn thì bom lại phá hỏng, buộc phải làm lại từ đầu. Công việc nặng nhọc, nguy hiểm, nhưng không ai lùi bước.
Cuộc sống trong thời gian đó vô cùng thiếu thốn. Lương thực chủ yếu là cơm độn khoai, sắn. Nước uống phải lấy từ các nguồn tạm thời. Những cơn mưa lớn khiến công việc thêm vất vả, nhưng cũng giúp che mắt máy bay trinh sát. Trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất. Mọi người chia sẻ từng bữa ăn, động viên nhau vượt qua khó khăn.
Ông Hải nhớ nhất là hình ảnh những đồng đội đã ngã xuống ngay bên bờ sông Nhật Lệ. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau những ước mơ dang dở. Chính những mất mát đó càng khiến những người còn lại quyết tâm giữ vững tuyến đường.
Sau năm 1975, ông Hải trở về cuộc sống đời thường tại Đồng Hới. Dù thời gian đã trôi qua, ký ức về những ngày trên sông Nhật Lệ vẫn luôn sống động trong ông – nơi tuổi trẻ gắn liền với bom đạn và tinh thần không khuất phục.



