CÂU CHUYỆN BIÊN GIỚI – NGƯỜI PHỤ NỮ TÊN HOÀNG THỊ CHUYỂN
Ở vùng biên cương phía Bắc, nơi mây trắng vắt ngang sườn núi và những cột mốc hiên ngang giữa đại ngàn, có một người phụ nữ được nhắc đến với tất cả sự kính trọng: bà Hoàng Thị Chuyển, người đàn bà cả đời gắn bó với đường biên, với bộ đội, với nghĩa tình của người dân vùng cao.
Sinh ra và lớn lên tại một thôn nhỏ giáp biên, cuộc sống của bà Chuyển gắn liền với những tháng ngày gian khó. Ngày ấy, chiến tranh biên giới nổ ra, trai tráng trong bản lên đường chiến đấu, phụ nữ, người già và trẻ nhỏ phải gồng mình giữ nương, giữ bản. Bà Chuyển khi đó mới ngoài đôi mươi nhưng đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho gia đình và bà con xóm bản.
Bà làm dân công hỏa tuyến, gùi từng bao gạo, từng thùng đạn qua con dốc đá lởm chởm để tiếp tế cho bộ đội. Mỗi đêm, khi tiếng súng dội lại từ phía biên giới, bà lại cùng chị em trong bản nấu cơm lam, rang ngô, gùi lên chốt cho cán bộ, chiến sĩ. Giữa rừng sâu, những chiếc áo chàm của bà thấm mồ hôi, nhưng nụ cười thì chưa bao giờ tắt.
Có lần, trên đường chuyển nhu yếu phẩm, bà Chuyển và hai người nữa gặp pháo kích. Tất cả phải nằm ép sát mép suối. Một mảnh đạn sượt qua, làm rách vai áo và để lại vết sẹo đến tận bây giờ. Bà chỉ nói nhẹ: “Sợ chứ, nhưng còn bộ đội đang ở phía trước, mình ngại gì.”
Sau ngày biên cương im tiếng súng, bà trở về với nương rẫy nhưng vẫn giữ trọn tấm lòng với quê hương. Bà tham gia tổ tự quản đường biên mốc giới, cùng Bộ đội Biên phòng tuyên truyền bà con không vượt biên trái phép, không nghe theo kẻ xấu. Hễ có vụ việc gì liên quan đến an ninh thôn bản, bà Chuyển lại là người đầu tiên báo cho đồn Biên phòng. Ai cũng gọi bà là “người giữ lửa biên cương”.
Câu chuyện đời bà Hoàng Thị Chuyển giản dị nhưng đủ để soi sáng tinh thần của biết bao thế hệ: lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng và trách nhiệm của mỗi người dân nơi phên dậu Tổ quốc.



