Câu chuyện: “Bông hoa đỏ ở Côn Đảo”
Câu chuyện: “Bông hoa đỏ ở Côn Đảo”
Sinh ra tại Bà Rịa – Vũng Tàu, Võ Thị Sáu tham gia hoạt động cách mạng từ khi mới 14 tuổi. Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, Sáu làm liên lạc cho đội công an xung phong. Năm 1949, chị trừng trị một tên chỉ điểm nguy hiểm của Pháp tại thị xã Đất Đỏ.
Năm sau, trong một trận đánh khác, chị bị bắt.
Trong nhà lao Côn Đảo, giặc Pháp tra tấn dã man nhưng Võ Thị Sáu luôn giữ khí tiết, không khai một thông tin nào. Những quản giáo người Việt phục vụ cho Pháp kể lại rằng: dù bị cùm chân, ăn uống kham khổ, Sáu vẫn hát những bài ca cách mạng và động viên các nữ tù nhân khác.
Ngày 23/1/1952, khi bị đưa ra pháp trường ở “Bãi Dâu” Côn Đảo, chị yêu cầu được cầm một bông hoa đỏ. Trước giờ phút cuối, Võ Thị Sáu bình thản hát:
“Giải phóng miền Nam, chúng ta cùng quyết tiến bước…”
Khi lính Pháp run tay định bịt mắt, chị nói:
“Tôi còn nhìn thấy mặt quê hương, sao lại bịt?”
Tiếng súng nổ. Người con gái 19 tuổi ngã xuống, trở thành biểu tượng kiên cường của phụ nữ Nam Bộ trong kháng chiến chống Pháp. Mộ của chị tại Nghĩa trang Hàng Dương (Côn Đảo) ngày nay là nơi nhân dân cả nước đến thắp hương tưởng niệm.


