Câu chuyện: Bữa cơm giữa rừng (1)
Câu chuyện: Bữa cơm giữa rừng
Trong những năm tháng gian khổ của Kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nơi tuyến Đường Trường Sơn, có một tổ nuôi quân nhỏ gồm toàn những chiến sĩ trẻ.
Trong đó, anh Bình – người phụ trách nấu ăn – luôn được đồng đội yêu quý. Anh không trực tiếp cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận, nhưng nhiệm vụ của anh cũng quan trọng không kém: đảm bảo từng bữa ăn cho bộ đội giữa điều kiện thiếu thốn đủ bề.
Gạo ít, muối ít, rau rừng là chủ yếu. Có những ngày, cả đơn vị chỉ có nồi cháo loãng chia nhau. Nhưng qua bàn tay của Bình, bữa ăn nào cũng trở nên ấm áp lạ thường.
Anh thường nói vui:
"Ăn no thì mới đánh thắng được!"
Một lần, đơn vị phải hành quân gấp trong đêm. Trời mưa lớn, đường trơn trượt, ai cũng mệt lả. Biết anh em đói, Bình xin ở lại phía sau, cố gắng nhóm bếp nấu một nồi cơm nóng.
Giữa rừng sâu, khói bếp dễ bị lộ, rất nguy hiểm. Nhưng anh vẫn quyết tâm.
Mưa tạt, củi ướt, lửa tắt liên tục. Bình kiên trì nhóm lại từng chút một. Cuối cùng, nồi cơm cũng chín.
Khi đồng đội quay lại điểm dừng, họ bất ngờ thấy một nồi cơm nóng bốc khói giữa rừng.
Một chiến sĩ xúc động:
"Giữa chiến tranh mà có bữa cơm thế này… quý hơn vàng!"
Bình chỉ cười hiền:
"Các cậu ăn đi, mai còn sức mà hành quân."
Không lâu sau, trong một trận bom bất ngờ, Bình đã hy sinh khi đang cố giữ lại số lương thực cho đơn vị.



