CÂU CHUYỆN : Bức thư chưa kịp gửi
Trong giai đoạn Chiến tranh Việt Nam, một y tá ở bệnh viện dã chiến từng kể lại câu chuyện về một thương binh trẻ được đưa vào cấp cứu trong tình trạng rất nặng.
Anh bị thương sau một trận đánh và được chuyển về tuyến sau trong đêm. Trong balo của anh, người ta tìm thấy một lá thư còn dang dở, viết vội bằng bút chì trên mảnh giấy nhỏ.
Trong thư, anh chỉ viết vài dòng gửi về mẹ: anh vẫn ổn, đơn vị vẫn an toàn, và hẹn ngày trở về. Nhưng lá thư chưa kịp gửi đi thì anh đã rơi vào hôn mê.
Các y bác sĩ đã cố gắng cứu chữa suốt nhiều giờ. Trong lúc tỉnh lại rất ngắn, anh nắm tay người y tá và hỏi khẽ: “Thư của em… có gửi được không chị?”
Người y tá không trả lời ngay. Chị chỉ gật đầu để anh yên tâm. Nhưng sau đó anh lại lịm đi, không bao giờ tỉnh lại nữa.
Sau này, người y tá ấy vẫn giữ lại lá thư đó. Chị nói rằng mình không bao giờ quên được ánh mắt của người lính trẻ, vì trong đó không có sợ hãi, chỉ có một mong muốn rất bình thường: được về nhà và gặp lại mẹ.


