Câu chuyện Bức thư viết bằng máu của người chiến sĩ trẻ
Mùa khô năm 1965, miền Đông Nam Bộ sục sôi trong khói lửa của chiến tranh cục bộ. Trước trận đánh lớn vào một đồn bốt kiên cố của địch tại Bình Giã, không khí trong đơn vị của ông Lê Văn Sừa vô cùng trang nghiêm. Ai cũng hiểu rằng, trận đánh này sẽ có nhiều người không trở về.
Đêm trước ngày xuất kích, đơn vị phát động phong trào viết "Quyết tâm thư". Trong căn hầm chữ A dưới ánh đèn dầu tự chế bằng vỏ đạn, người chiến sĩ trẻ Lê Văn Sừa loay hoay vì không có mực. Không chút do dự, ông bước ra ngoài bẻ một chiếc gai tre già vót nhọn, rồi tự đâm mạnh vào ngón tay trỏ của mình.
Dòng máu đỏ tươi trào ra, ông dùng chiếc gai tre chấm máu, nắn nót viết lên mảnh giấy sổ tay úa vàng dòng chữ: "Con đi chiến đấu không tiếc máu xương, nếu hy sinh xin dâng trọn đời cho Tổ quốc. Quyết tâm tiêu diệt giặc cứu nước!". Bức thư viết bằng máu ấy được ông trao tận tay cho chính trị viên đại đội.
Hôm sau, trận đánh nổ ra vô cùng ác liệt. Ông Sừa bị thương nặng bởi mảnh pháo, một cánh tay bị dập nát nhưng ông vẫn dùng tay còn lại ôm bộc phá lao lên, đánh sập lô cốt đầu cầu của địch, mở đường cho đại quân tiến vào. Ông may mắn sống sót nhưng mang trên mình thương tật suốt đời.
Bức thư bằng máu của ông sau này được lưu giữ tại bảo tàng quân đội, như một minh chứng sống động cho tinh thần thép của thế hệ thanh niên thời hoa lửa: không tiếc thân mình khi Tổ quốc cần.



